Tối tăm

Darkness. Ténèbres.

Ngày và đêm, sáng và tối, đối nghịch nhau cách rõ rệt ở xứ Pha-lê-tin. Tại xứ đó, ngày không dần dần biến vào trong đêm tối sau buổi hoàng hôn, nhưng trước khi mặt trời lặn, có sự sáng ban ngày, và khi mặt trời đã khuất thì mọi sự biến đổi và bóng tối đến ngay. Từ mặt trời lặn đến lúc tối tăm bao phủ chỉ không tới một giờ.

Trong Kinh Thánh có hai lần nói đến sự tối tăm đặc biệt: (1) Tối tăm ở xứ Ai-cập, là tai vạ do Đức Chúa Trời tỏ quyền phép lớn để hình phạt người Ai-cập (Xuất 10:21, 22). (2) Tối tăm khi Chúa ở trên thập tự giá (Mat 27:45; Mác 15:33; Lu 23:44). Có người nói: bấy giờ nhằm lúc có nhật thực, nhưng ngày Chúa chịu nạn nhằm lễ Vượt qua, chính vào tuần trăng đương tròn, đương đối chiếu với mặt trời, thì chắc chắn không có nhâﴼ/span> nhực. Đó là việc Đức Chúa Trời đã làm cách đặc biệt để tỏ rằng việc giết Đấng Christ là một tội xưa nay chưa hề có.

Kinh Thánh nói tối tăm chẳng những chỉ về sự thực mà cũng có nghĩa hình bóng nữa: a) về sự bại hoại phần đạo đức và hình phạt. Sự sáng là hình bóng về sự tinh sạch, khôn ngoan, vinh hiển Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời cũng là sự sáng, nên kẻ nào không nhận biết Ngài thì như người âm thầm đi và làm việc ở nơi tối tăm (Thi 82:5; Châm 2:13; Giăng 3:19; Rô 13:12), và phần thưởng của họ là ngồi “ở trong tối tăm” (Thi 107:10), hoặc “bị liệng ra chốn tối tăm ở ngoài” (Mat 8:12; 22:13; 25:30); b) về những sự mầu nhiệm không giải nghĩa được (ICác 8:12; Thi 97:2); c) về sự bối rối, khốn khổ (IISa 22:29; Gióp 5:14; Châm 20:20; Ês 9:2; so Sáng 15:12); d) về sự hình phạt (Ca 3:2; Êxê 32:8; Sô 1:15); đ) về sự chết (ISa 2:9; Gióp 10:21; Truyền 11:8); e) sự hư không (Gióp 3:4-6); g) sự ngu dốt của người đời (Gióp 19:8; IGiăng 2:11). “Nơi tối tăm” (IIPhi 1:19) chỉ về các tình hình mô tả trong đoạn 2:1- theo sau.

Lên đầu trang