Hếp-rôn

Hebron. Hébron (Sự liên lạc, hiệp một).
I. Con thứ ba của Kê-hát là con thứ hai của Lê-vi; là anh em của Am-ram cha của Môi-se và A-rôn (Xuất 6:18; Dân 3:19; ISử 6:2; 23:12). Dầu không có chép tên của các con ông, song ông là tổ phụ lập ra họ hàng Hếp-rôn (Dân 3:27; 26:58; ISử 26:23-31).
II. Thành xưa ở xứ Ca-na-an, xây bảy năm trước thành Xô-an ở xứ Ai-cập (Dân 13:22). Hếp-rôn ở miền núi Giu-đa, cách xa thành Giê-ru-sa-lem ở phía Nam độ 30 cây số, và cách xa Bê-e-Sê-ba phía Bắc độ 30 cây số nữa.
Ngày xưa nó có tên gọi là Ki-ri-át A-ra-ba (Quan 1:10), theo tên của A-nác, người sanh ra giống người giềnh giàng, con cháu A-na-kim (Giô 15:13-14 và 21:11-13). Sau cũng tạm gọi là Mam-rê, tức là chỗ Áp-ra-ham, Y-sác, Gia-cốp kiều ngụ và được an táng (Sáng 14:13-24; 23:2-19; 35:27).
Trong đời Giô-suê, Hếp-rôn được thuộc về phần sản nghiệp của Ca-lép, chi phái Giu-đa (Giô 14:13-15; 15:13; Quan 1:20). Về sau nó được chọn làm một thành ẩn náu, và chia cho người Lê-vi (Giô 20:7; 21:11-13). Đa-vít làm vua ở đó 7 năm rưỡi (IISa 2:3; 5:5). Áp-sa-lôm cũng nổi loạn và tự xưng vương tại đó (IISa 15:10).
Nay người theo Hồi giáo gọi thành đó là el-Khulil, nghĩa là bạn của Đức Chúa Trời, dân số ở đó được một vạn người. Vì đó là một thành rất cổ nên khách du lịch cho thành nầy là thắng cảnh như thành Đa-mách. Ấy là nơi sản xuất các đồ pha lê, bình chứa nước bằng da, v.v…. Trong thành có nhà thờ của Hồi giáo xây trên nơi mà người ta cho rằng lúc trước đó là hang Mặc-bê-la, là nơi Áp-ra-ham mua để chôn Sa-ra (Sáng 23:2-20). Lại theo lời truyền khẩu, gần thành có cây của Áp-ra-ham trồng, và chỗ Sa-ra tắm, song không có bằng cớ đích thực.
III. Trong Giô 19:28, còn có một thành thuộc địa phận A-se, nhưng thành đó được gọi là Ếp-rôn chớ không phải Hếp-rôn.

Lên đầu trang