Ách-ta-rốt Ca-na-im

Các vua A-si-ri chuyên việc chinh phạt trải vài trăm năm: hễ cướp được mảnh đất nào thì họ thường di dân đến ở chỗ ấy; còn dân dị tộc thì họ cho ở riêng nơi bờ cõi lân cận. Như Kinh Thánh có chép: “Vua A-si-ri đem dân Y-sơ-ra-ên qua A-si-ri, đặt tại Cha-la và trên bờ cõi Cha-bo, sông xứ Gô-xan, cùng trong các thành của Mê-đi” (II Các Vua 17:6,24; 18:11), tức là chỉ về việc đó. Mê-na-hem, vua Y-sơ-ra-ên có hối lộ vua A-si-ri để nước mình được vững vàng (II Các Vua 15:29). A-cha, vua Do-thái, hối lộ vua A-si-ri để vua ấy đánh lấy Đa-mách, giết vua nó là Rê-xin, và bắt dân nó đem sang Ki-rơ (II Các Vua 16:8,9). Ô-sê, vua Y-sơ-ra-ên, đã thuần phục và đóng thuế cho vua A-si-ri. Sau toan mưu phản, bèn bị A-si-ri xiềng lại và hạ ngục rồi chiếm đoạt nước (II Các Vua 17:3-6). Nước Ách-đốt và nước Ai-cập mưu đánh A-si-ri. Vua A-si-ri bèn đánh họ trước, chiếm lấy nước Ách-đốt, đặt làm huyện (Ê-sai 20:1). Trong khi Ê-xê-chia làm vua nước Do-thái, vua A-si-ri đánh nước Do-thái, hạ được bốn mươi sáu thành, bắt hai mươi vạn một trăm năm mươi người làm phu tù rồi đày đi nơi xa; lại bắt vua Ê-xê-chia phải trả ba trăm ta-lâng bạc và ba mươi ta-lâng vàng (II Các Vua 18:13-16). Không bao lâu, vua A-si-ri lại đánh thành Giê-ru-sa-lem. Cứ như Kinh Thánh chép, thì có thiên sứ đi đến trong dinh A-si-ri, giết một trăm tám mươi lăm ngàn quân lính (II Các Vua 19:35). Hết năm nầy qua năm khác, các vua A-si-ri đánh đông dẹp tây, không lúc nào ngừng. Họ đi đâu thì hát bài khải ca tới đó. Đến năm 606 T.C., thành Ni-ni-ve, kinh đô nước A-si-ri, bị nước Mê-đi và nước đồng minh nó hãm đánh rồi chiếm lấy. Từ đó nước A-si-ri lần lần suy đồi.

Lên đầu trang