Epicureans (Phái).
Khi Phao-lô đến thành A-thên, ông có gặp bọn Épicuriens (Công 17:15-34), là một phái trái hẳn lại với phái Sto#ciens. Cả hai đều là những phái triết học theo văn hóa Hy-lạp bấy giờ. Song thái độ phái Épicuriens thì mềm mại dễ dàng, còn phái Sto#ciens thì nghiêm nhặt khắc khổ. Kẻ sáng lập ra phái Épicuriens tên là Épicure, sanh năm 341 T.C., qua năm 270 T.C. thì mất, thọ 71 tuổi. Ban đầu Épicure ở tại hòn đảo Samos trong Địa-trung-hải, tới năm 307 T.C. thì dời đến A-thên. Tại đó ông sửa sang một vườn hoa, kêu gọi các môn đồ và lập thành một học phái. Tôn chỉ phái đó lấy sự vui vẻ làm điều quí hơn hết. “Vui” ở đây chẳng những chỉ vui về xác thịt thôi đâu, song lại muốn tìm lấy hạnh phước yên tĩnh, thoát khỏi hết thảy mọi điều khốn khổ, không chịu bó buộc trong những lề lối xã hội, chính trị nhà nước và quỉ thần đáng sợ. Vì phái đó không muốn những điều kể trên làm tinh thần mình mệt mỏi. Họ cho rằng ở đời chẳng có quỉ thần đáng sợ gì hết; nguồn gốc muôn vật là tự khoảng không trên trời sa xuống, trộn lộn mà thành thế giới, chớ không có thần cai quản, mà nếu có chăng nữa, thì thần cũng ở riêng một chỗ trên trời hưởng phước vẻ vang, chớ không can dự đến việc đời. Chủ nghĩa đó được nhiều người hoan nghinh là vì Épicure, người sáng lập chủ nghĩa, có phẩm cách cao thượng và giỏi biện luận, làm lòng người được thuyết phục. Đến khi Đấng Christ giáng thế, thì chủ nghĩa đó lần lần suy kém.
Tiến sĩ Scofield tóm tắt về phái Épicuriens rằng:
Gồm những người thuộc phái Épicure (Năm 342-271 T.C.), là một nhà triết học đã lấy luân lý để tìm lẽ thật trọn vẹn, song thất vọng vì không thể tìm được (So sánh Giăng 18:38), vì thế họ quay hướng và tìm niềm vui trong sự từng trải.