Sky. Ciel.
- Trời, khoảng trải ra xung quanh trái đất, gồm cả mọi sự biệt ra khỏi trái đất (Sáng 2:1) bởi đó trời và đất gồm cả vũ trụ (Sáng 1:1; 14:19; 24:3; Giê 24:23; Mat 5:18). Ngoài khoảng không thấy được, có khối nước đầu tiên (Sáng 1:7; Thi 148:4), mà sau không có nói đến trong truyện dựng nên trời đất nhưng cũng có lý mà tin rằng những tinh cầu được làm ra từ đó. Những nguồn của vực lớn ở trên đó trong tư tưởng của người Hê-bơ-rơ. Trong các từng trời thấy được có các ngôi sao và hành tinh (Sáng 1:14, 15, 17; Êxê 32:7, 8). Trong phần trời gần trái đất là không khí trong đó mây bay, chim cất cánh, và từ đó mưa xuống (Sáng 1:20; 7:11; 8:2; 27:28; IISa 21:10; Thi 147:8; Ca 4:19). Xem bài Khoảng Không. Trong ngôn ngữ riêng, người Hê-bơ-rơ thường nói về trời của các từng trời (Phục 10:14; ICác 8:27; Thi 115:16), nghĩa các từng trời là thuộc về khoảng mênh mông nhứt. Về sau người Do-thái ưa chia các từng trời ra làm 7 từng khác nhau. Không có ý nhứt định về những từng trời đó, song người ta tha hồ suy tưởng. Từng trời cao nhứt được coi như là chỗ Đức Chúa Trời ngự. Phao-lô mô tả Đấng Christ ngự trên nơi cao của các từng trời (Êph 4:10); và Sứ đồ thuật một sự từng trải, không biết trong sự hiện thấy hay trong sự thật, mà Phao-lô được cất lên từng trời thứ ba vào trong nơi Ba-ra-đi (IICôr 12:1-4).
- Là nơi có sự hiện diện trực tiếp của Đức Chúa Trời được tỏ ra (Sáng 28:17; Thi 80:14; Ês 66:1; Mat 5:12, 16, 45, 48; 23:9), tại đó các thiên sứ (Mat 24:36; 28:2; Mác 13:32; Lu 22:43), và những người được chuộc sẽ ở đó (Mat 5:12; 6:20; 18:10; Êph 3:15; IIPhi 1:4; Khải 19:1, 4). Đấng Christ từ trời xuống (Giăng 3:13), và lại trở lên đó nữa (Công 1:11), tại đó Ngài cầu thay cho các thánh đồ, và từ đó Ngài sẽ đến mà đoán xét những kẻ sống và kẻ chết (Rô 8:33, 34; Hêb 6:20; 9:24; Mat 24:30; ITê 4:16).
- Những dân cư ở trên trời (Lu 15:18; Khải 18:20).
Tiến sĩ Scofield chú thích về các từng trời như sau nầy:
Êph 1:3.– Theo nghĩa văn tự, các nơi trên trời. Cũng một danh từ Hy-lạp đó dùng trong Giăng 3:12, tại đó có thêm “những việc.” Trong cả hai chỗ, danh từ đó có nghĩa là điều chi thuộc về trời trái hẳn với điều thuộc về đất. Trong Ê-phê-sô, “các nơi” có thể dẫn đến sự sai lầm cách đặc biệt. “Các nơi trên trời” có thể định nghĩa như là phạm vi sự từng trải thuộc linh tín đồ, như là một về bản thể của Đấng Christ (IIPhi 1:4); sự sống (Cô 3:4; IGiăng 5:12), những sự giao thông (Giăng 20:17; Hêb 2:11); Sự hầu việc (Giăng 17:18; Mat 28:20), sự thương khó (Phil 1:29; 3:10; Cô 1:24); cơ nghiệp (Rô 8:16, 17 và vinh hiển tương lai trong nước (Rô 8:18-21; IIPhi 2:9; Khải 1:6; 5:10). Tín đồ là người thuộc về trời, là khách lạ và kẻ bộ hành trên đất (Hêb 3:1; IIPhi 2:11).
Lu 24:51.– Kinh Thánh phân biệt ba từng trời: thứ nhứt, các từng trời thấp, hoặc miền các đám mây; thứ hai, từng thứ hai hoặc các từng trời của hành tinh; và thứ ba, trời của các từng trời, là nơi Đức Chúa Trời ngự.
Ês 65:17.– Trời mới, lời dự ngôn. Xem bài “Nước.”