Tiền công

Wages. Salaire.

Đời Cựu Ước, phàm những nhà giàu có, trồng trọt, chăn nuôi, thường dùng nhiều đầy tớ. Hạng người làm mướn đó phần nhiều là người ngoại bang; không biết họ được tiền công vào hạng nào. Chỉ biết rằng duy có La-ban và Gia-cốp đã điều đình với nhau về tiền công (Sáng 29:15). Trong xứ Ai-cập khi dân Y-sơ-ra-ên làm thuê ở đó được trả bằng tiền hay hàng hóa (Xuất 2:9). Mi-ca có giữ người Lê-vi ở lại làm thầy tế lễ hứa mỗi năm sẽ cấp cho tiền công (Quan 17:10). Theo luật thì tiền công của người làm mướn ngày nào thì chiều tối phải trả ngay (Lê 19:13; Phục 24:14, 15). Kẻ nào không trả tiền công cho người làm mướn thì sẽ bị Đức Chúa Trời sửa phạt (Giê 22:13; Mal 3:5; Gia 5:4).

Đời Tân Ước, tiền công người làm mướn mỗi ngày được một đơ-ni-ê (Mat 20:1), dầu không biết lúc bấy giờ số tiền ấy mua được những gì, nhưng chắc cũng là nhiều (so Lu 10:35). Chúa Jêsus thường lấy ví dụ về người làm mướn và tiền công, như có phán: “Con gặt đã lãnh tiền công mình và thâu chứa huê lợi cho sự sống đời đời” (Giăng 4:36). Lại phán: “Người làm công đáng được tiền lương mình” (Lu 10:7). Phao-lô nói: “Đối với kẻ nào làm việc, thì tiền công không kể là ơn, nhưng kể như là nợ” (Rô 4:4). Lại nói: “Tiền công của tội lỗi là sự chết” (Rô 6:23). Câu đó cùng một ý với IIPhi 2:12 chép rằng: “Chúng nó lãnh lấy tiền công về tội ác mình.”

Lên đầu trang