Shechem. Sichem.
I. Con trai Hê-mô, người Hê-vít. Vì Si-chem làm điếm nhục nàng Đi-na, nên cả họ bị Si-mê-ôn và Lê-vi giết chết (Sáng 33:19; 34:2-26; Giô 24:32; Quan 9:28).
II. Một người Ma-na-se, thuộc họ Ga-la-át (Dân 26:31).
III. Một người Ga-la-át, con trai Sê-mi-đa (ISử 7:19). Đây chép là Sê-kem.
IV. Một thành quan trọng ở trung tâm xứ Pha-lê-tin. Theo ý nghĩa gốc của tiếng Hê-bơ-rơ là “vai” chỉ rằng nơi đó ở trên một núi hoặc sườn đồi nào; và ý đó hiệp với Giô 20:7 chép Si-chem ở trên núi Ép-ra-im (so ICác 12:25), và Quan 9:9 chép ở dưới đỉnh núi Ga-ri-xim thuộc về dãy Ép-ra-im. Tên đó hiện nay là Nâbulus, là một tên từ chữ Neapolis, là thành tiếp nối Si-chem cổ, và chính Vespasien đã đặt tên mới đó. Trên các đồng tiền thì ghi là Flavia Neapolis. Nơi có thành là một chỗ đẹp hơn hết. Thành đó nằm ở trong một trũng được che phủ bởi núi Ga-ri-xim phía Nam và Ê-banh phía Bắc. Hai núi đó, từ chỗ thành bắt đầu, không xa nhau 500 thước. Đáy trũng cao hơn mặt biển độ 550 thước, và đỉnh núi Ga-ri-xim còn cao hơn 250 thước nữa.
Nơi có thành ngày nay cũng là nơi có thành của người Hê-bơ-rơ xưa, ở ngay trên đỉnh núi có nước chảy bốn phía; các suối chảy từ nhiều nguồn tại đó, xuống những dốc đối ngang trũng, tràn ra trên đồng xanh, sự đẹp đẽ phong phú tỏa ra khắp nơi. Các nhà du lịch vẫn thường mô tả cảnh tươi đẹp ở đây khi họ thình lình tới thiên đàng nầy của Xứ Thánh vào mùa Xuân hoặc đầu mùa Hạ. Lúc đo, theo lời Robinson mô tả “Cả trũng đầy những vườn rau, hoặc vườn cây ăn quả xanh tốt, có các suối nước tưới và tỏa ra ở khắp tứ phía, các dòng nước mát mẻ chảy về hướng Tây. Đây quả thật là một nơi có cảnh đẹp thần tiên, trong cả xứ Pa-lét-tin không có nơi nào so sánh được. Tại đây, trên sườn núi, ở dưới bóng một dãy cây dâu, ta có thể cắm trại qua đêm… Sáng hôm sau tiếng hót của chim họa mi và các giống chim khác ở các vườn xung quanh đó sẽ đánh thức ta dậy.”
Trong Kinh Thánh có nhiều chỗ nói về Si-chem, và tỏ ra nơi đó liên quan nhiều tới lịch sử người Do-thái. Áp-ra-ham, trong cuộc di cư thứ nhứt đến đất hứa, cắm trại và lập một bàn thờ dưới cây dẻ bộp (hoặc cây thông) của Mô-rê tại Si-chem. “Bấy giờ, người Ca-na-an ở trong xứ, ” và lẽ đương nhiên miền này đã thuộc quyền sở hữu của thổ dân đó (xem Sáng 12:6). Khi Gia-cốp tới đây, sau cuộc hành trình đến xứ Mê-sô-bô-ta-mi (Sáng 33:18; 34:1-) thì Si-chem là một thành Hê-vít mà Hê-mô cha của Si-chem là người đứng đầu. Lúc bấy giờ, Gia-cốp có mua một phần đồng ruộng của quan trưởng đó, và sau để lại cho con là Giô-sép (Sáng 43:22; Giô 24:32; Giăng 4:5). Đồng ruộng này chắc ở trên đồng bằng phì nhiêu của Mukhna, và giá trị còn lớn hơn vì nơi đây có giếng Gia-cốp đã đào để khỏi phải nhờ người lân cận mà lấy nước. Sự lăng nhục nàng Đi-na, con gái của Gia-cốp, sự chiếm lấy thành Si-chem và tàn sát hết thảy nam đinh trong thành bởi Si-mê-ôn và Lê-vi, là biến động thuộc về thời nầy (Sáng 34:1). Cây dẻ bộp mà Áp-ra-ham đã thờ phượng Chúa còn sống trong đời Gia-cốp (Sáng 35:1-4). “Cây dẻ bộp bia đá tại Si-chem” (Quan 9:6), là nơi người Si-chem tôn A-bi-mê-léc làm vua, có lẽ tỏ rõ sự tôn kính của người Hê-bơ-rơ xưa đối với các dấu chân các tổ phụ họ trong Xứ Thánh. Trong sự phân chia xứ, Si-chem trúng nhằm phần đất của Ép-ra-im (Giô 20:7), song được ban cho người Lê-vi và trở nên một thành ẩn náu (Giô 20:7; 21:20-21). Cũng có sự quan hệ khác, vì nơi đây tuyên bố Luật pháp lần nữa khi nghe những lời chúc phước trên núi Ga-ri-xim và lời rủa sả trên Ê-banh, và dân sự cúi đầu xuống công nhận Đức Giê-hô-va là Vua, là Quan trưởng cai trị họ (Phục 27:11; Giô 9:33-35). Tại đây, Giô-suê nhóm hiệp dân sự ít lâu trước khi người qua đời, và giảng giải những lời khuyên dạy sau cùng (Giô 24:1, 25). Sau khi Ghê-đê-ôn chết, A-bi-mê-léc, con hoang của người, xui giục người trong thành Si-chem nổi loạn và tôn mình làm vua (Quan 9:1-). Báo thù lại sự trục xuất mình, sau cuộc trị vì là ba năm, A-bi-mê-léc hủy phá thành, và để làm dấu về số phận đó thì người rắc muối xuống đất (Quan 9:34-45). Chẳng bao lâu, thành được lập lại, vì ta thấy nói đến trong ICác 12:1- rằng hết thảy người Y-sơ-ra-ên nhóm lại tại Si-chem, và Rô-bô-am, con kế tự của Sa-lô-môn, đến đó để dân Y-sơ-ra-ên tôn lên làm vua. Cũng tại chỗ nầy, mười chi phái bỏ nhà Đa-vít và để lòng trung tín với Rô-bô-am (ICác 12:16), dưới đời người cai trị, Si-chem có một thời làm Kinh đô của nước vua đó. Từ thuở khởi nguyên người Sa-ma-ri, lịch sử Si-chem kết hiệp với lịch sử của dân sự Si-chem và núi thánh họ là Ga-ri-xim (Xem bài Sa-ma-ri). Si-chem trong Tân Ước là thành Si-kha ở Giăng 4:5, Cứu Chúa đã nói chuyện với người đờn bà Sa-ma-ri tại giếng Gia-cốp. Trong Công 7:16, Ê-tiên nhắc lại cho những kẻ nghe mình rằng mấy người trong tổ phụ (có ý chỉ Giô-sép như ta thấy trong Giô 24:32, và tiếp theo, có lẽ có lời truyền khẩu về các con trai khác của Gia-cốp) được chôn tại Si-chem.
Dân cư ở Nâbulus nay gồm có 5.000 người, trong số đó có 500 tín đồ Hội Thánh Hy-lạp; 150 người Sa-ma-ri, và ít người Do-thái. Sự ghen ghét giữa người Sa-ma-ri và người Do-thái vẫn còn như ở trong đời Đấng Christ. Nơi đây, những người Hồi giáo thường ở đông. Giếng Gia-cốp và mộ của Giô-sép được chỉ ra ở lân cận thành. Giếng Gia-cốp cách xa phía Đông thành 2.400 thước, gần đường cái. Có khi giếng đó gọi là Bir Es-Samariyeh, “giếng của người đờn bà Sa-ma-ri.” Giếng sâu 25 thước; có khi chỉ có ít nước, có khi khô cạn hết. Giếng nầy hoàn toàn được đục trong đá vững chắc, giếng hình tròn, đường kính độ 3 thước, cạnh giếng nhẵn và đều. Giếng nầy chắc đúng như trong đời Đấng Christ. Mộ của Giô-sép nằm ở phía Bắc giếng cách xa 400 thước, ở đúng cửa xuống trũng giữa Ga-ri-xim và Ê-banh. Ấy là mộ có hàng rào vuông, tường quét vôi trắng, song có điều đặc biệt là mộ để tréo không để song hành như bình thường. Một cột sần sùi dùng làm bàn thờ, ám khói đen bởi lửa ở đầu và chơn mộ. Trên các tường có những lớp vôi cát, mà người Hê-bơ-rơ khắc chữ, và bên trong có đầy tên những người đến viếng bằng tiếng Hê-bơ-rơ, A-rạp và Sa-ma-ri. Ngoài ra, không có gì đáng chú ý. Lời truyền khẩu về mộ, cũng như về giếng ở địa phương đó, đã bắt đầu từ thế kỷ thứ IV rồi.
Si-chi