Nói dối

Nói dối Lie. Mensonge.

Tiếng Hê-bê-rơ là Sheker và Kazabh (Ês 9:15; Xa 13:3; Gióp 34:6; Mi 2:11). với tiếng Hy-lạp là Pseudos (Giăng 8:44; Khải 21:27) tức là sự nói dối, nói ra điều không đúng với sự thật (Công 5:3, 4). Thật ra, nói dối là dùng lời nói nói để lừa gạt, nhưng không cứ chỉ lời nói mới là sự dối trá, vì sống một đời giả dạng hoặc giả hình cũng ngang với lời nói dối (Giê 23:14). Một sự hư không như hình tượng (Ês 59:4), và một phương pháp không thật (Rô 3:7) cũng là dối gạt. Tương tự như thế, không phân biệt thật giả cũng là sự dối trá (I Giăng 2:21). Chối Chúa Jêsus là Đấng Christ kể là một tội nói dối rất lớn (I Giăng 2:22).

I. Lệ cấm của Cựu Ước.–Trong luật Môi-se, cấm ngặt tội nói dối (Lê 19:11, so Lê 6:3). Cựu Ước có nhiều chỗ khuyên không nên nói dối (Xuất 23:1; Châm 14:5; 19:5; 24:28; 30:6, 8). Các tiên tri cũng nhiều lần trách người nói dối (Ês 32:7; 59:3; Giê 9:5; Ôs 7:13; 12:1; Mi 6:12). Nầy, Đức Chúa Trời là nguồn tin thật, quyết không nói dối (Dân 23:19; ISa 15:29; Thi 89:35; so IITi 2:13; Tít 1:2; Hê-bê-rơ 6:18). Vậy, kẻ nào làm dân Ngài, không nên làm việc dối trá (Phục 19:16-20). Tiên tri giả mượn danh Đức Chúa Trời mà nói dối thì tội càng nặng hơn (Giê 5:31; 6:13; 29:9; Êxê 13:6). Vua A-háp muốn đánh lấy Ra-mốt trong xứ Ga-la-át, Mi-chê nói rằng: “Đức Giê-hô-va đã đặt một thần nói dối trong miệng các tiên tri vua, và Đức Giê-hô-va phán sự dữ cho vua” (ICác 22:23).

II. Lệ cấm của Tân-ước.–Tân-ước dạy rằng nói dối bắt đầu từ Sa-tan vì “nó vốn là kẻ nói dối và là cha sự nói dối” (Giăng 8:44). Sự dối trá đầu tiên trong Kinh Thánh là câu chuyện giữa Sa-tan và Ê-va (Sáng 3:1-5). Vì nói dối Đức Chúa Trời thì vợ chồng A-na-nia bị phạt mất mạng sống (Công 5:1-10). Truyện Phi-e-rơ chối Chúa, và cứ quả quyết không nhận là môn đồ Ngài, làm ta run sợ khi nghĩ rằng một người theo Đấng Christ có thể dối mình như thế, đến nỗi không những nói dối thôi, lại còn lấy lời thề để làm cho chắc chắn nữa (Mat 26:72). Vậy, môn đồ đã được tái sanh, làm người mới, phải nói thật, đừng nói dối (Êph 4:24, 25; Cô 3:9). Gia-cơ nói: “Chớ khoe mình và nói dối nghịch cùng lẽ thật” (Gia 3:14). Giăng nói: “Chẳng có sự dối trá nào bởi lẽ thật mà ra” (I Giăng 2:21; 1:6). Lại nói: “Ví có ai nói rằng: Ta yêu Đức Chúa Trời mà lại ghét anh em mình, thì là kẻ nói dối” (I Giăng 4:20). “Phàm kẻ nào nói dối, phần của chúng nó ở trong hồ có lửa và diêm cháy bừng bừng” (Khải 21:8).

Tân Ước luận về vấn đề đó thường tùy chỗ mà nói khác nhau: hoặc “gian dối” (Mác 7:22; ITê 2:3), hoặc “dối trá” (I Giăng 1:47; Rô 1:29), hoặc “lừa dối” (IICôr 11:13; 12:16), hoặc “giả trá” (IIPhi 2:1, 22), hoặc “nói dối” (Khải 14:5).

Suốt cả Kinh Thánh, ta thấy chữ Pseudo (giả), thường đi kèm với các chữ khác nhau, ví dụ như “Sứ đồ giả” (IICôr 11:13), gọi thế vì Sứ đồ thật giảng Sứ mạng Chúa, còn các “sứ đồ giả chỉ lo cho mình”. Những kẻ đó là từ Sa-tan và giống nó, hiện nay đang mạo làm thiên sứ sáng láng mà đến. Ta cũng thấy “tiên tri giả” (Mat 7:15 so Giê 23:16) là những kẻ mạo xưng là kẻ mang sứ mạng từ Đức Chúa Trời, song theo “sự lừa gạt bởi lòng riêng mình” (Giê 14:13, 14) mà nói. Cũng nói đến “anh em giả dối” (IICôr 11:26), nghĩa là các giáo sư dạy đạo Do-thái (Ga 2:4), là người dạy dỗ sai lầm hoặc mạo xưng là giáo sư (IIPhi 2:7). Sau cũng đọc “người làm chứng dối” (Mat 26:60), ấy là những người làm chứng điều mình biết không thật, “Christ giả” (Mat 24:24) là người không chối bỏ lẽ Đấng Christ thực hữu, song trái lại, nhờ những điều thế gian trông cậy mà dám giả mạo, ngạo ngược và phạm thượng tự xưng mình là Đấng Christ bởi lời dự ngôn và lời hứa Chúa. Antichrist chối không có Đấng Christ, còn Christ giả quyết mình là Đấng Christ; vậy, “người tội ác, con của sự hư mất” (IITê 2:3), chắc là cả hai người đó.

Lên đầu trang