Mặt Face. Face.
Mặt người rất quan trọng vì bởi đó tỏ ra những tình cảm bề trong cho người khác biết, như: buồn rầu (IISa 19:4), hổ thẹn (Sáng 24:65), vẻ kính trọng (Xuất 3:6; ICác 19:13; Ês 6:2). v.v.., thật khó giấu cho khỏi lộ ra. Vậy, mặt giống như một gương soi bày tỏ tư tưởng trong lòng người cách tự nhiên. Bởi mặt có thể phân biệt người nầy với người kia, vì dẫu mặt chỉ ít phần đặc biệt như mắt, mũi, miệng, tai, v.v., nhưng mặt người nầy khác với người kia, chẳng ai giống ai hết. Sự khôn ngoan của Đấng Tạo hóa lạ lùng thay! Trừ ra Chúa, loài người vẫn khác nhau mãi, chỉ nhờ Chúa có thể được giống nhau về phần thuộc linh.
Khuôn mặt của một người được coi là chính con người đó: “Ta đã tưởng không còn thấy mặt con” (Sáng 48:11); “trước mặt” nghĩa là trước sự hiện diện (Dân 19:3); “can ngăn trước mặt người” tức quở trách người cách dạn dĩ (Ga 2:11; “sự kiêu ngạo Y-sơ-ra-ên làm chứng tại mặt nó” (Ôs 5:5), mặt của Y-sơ-ra-ên đủ làm chứng không cần chứng cớ khác: “sấp mặt xuống đất” là thái độ thờ phượng (Giô 7:6). Nhổ vào mặt người là một sự sỉ nhục (Dân 12:14; Phục 25:9; Mat 26:67).
Dùng về người, “giấu mặt” tỏ sự khiêm nhường và tôn kính trước sự hiện diện của một Đấng tôn nghiêm (Xuất 3:6; Ês 6:2); giống như Ê-li “lấy áo tơi bao phủ mặt mình” khi Đức Chúa Trời đi qua (ICác 19:13). “Trùm mặt” là dấu tỏ sự buồn rầu (IISa 19:4 như Êxê 12:6, 12); “lấy sự phì béo cho mặt mình” đồng nghĩa với sự phong lưu và xấc xược (Gióp 15:27). Che mặt một người tỏ ra có sự đoán phạt không thoát khỏi được, như người đã chết rồi. Ấy là điều người ta làm cho Ha-man khi sự phán xét đã tuyên bố nghịch cùng người (Êxơ 7:8). “Ngảnh mặt” là dấu tỏ sự vô lễ hoặc khinh thị (IISử 29:6; Êxê 14:6; Giê 2:27; 18:17; 32:33).
“Tìm kiếm mặt” tức là xin yết kiến vua hay Đức Chúa Trời, xin làm ơn (Thi 24:6; 27:8 (hai lần); 105:4; Châm 7:15; Ôs 5:15; so Châm 29:26). “Nhiều kẻ cầu ơn vua” có thể dịch “tìm mặt vua”.
Về phần Chúa, nếu Ngài “giấu mặt”, ấy là Ngài rút lại sự hiện diện, không gia ơn Ngài (Phục 32:20; Gióp 34:29; Thi 13:1; 30:7; 143:7; Ês 54:8; Giê 33:5; Êxê 39:23-24; Mi 3:4). Chúa ẩn mặt như thế là vì sự bất tuân của con người chứ không có ý nói con người từ chối ơn Chúa (Ês 59:2). Đa-vít xin Chúa ngảnh mặt đi nghĩa là xin Chúa ngó lơ đi (Thi 51:9 so 10-11). Ấy cũng là ý của lời cầu nguyện nầy: “Xin chớ từ bỏ tôi khỏi trước mặt Chúa” (Thi 51:11), và lời hứa nầy “người ngay thẳng sẽ ở trước mặt Chúa” (Thi 140:13). Chúa “ẩn mặt” đồng nghĩa với Chúa từ bỏ (Thi 13:1;27:9;88:14).
“Bánh trần thiết” nghĩa thật là “bánh của mặt”, “của sự hiện diện”.