Gát

Gath. Gath (Máy ép nho).
Một trong năm thành lớn của người Phi-li-tin (Giô 13:3; ISa 6:17). Gát là nơi lánh nạn của người A-na-kim, một giống cao lớn (Giô 11:22). Người Phi-li-tin dời hòm giao ước đến Gát, rồi lại từ Gát đem về Éc-rôn (ISa 5:8-10). Gô-li-át là người ở Gát (ISa 17:4; IISa 21:19), đánh bại người Phi-li-tin, đuổi họ đến Gát (ISa 17:52). Vua Đa-vít từng lánh nạn tại đó (ISa 21:10; 27:2). Khi vua Đa-vít còn long đong gió bụi, có người Gát đi theo Vua (IISa 15:18). Hai tôi tớ của Si-mê-i trốn đến Gát, Si-mê-i bội lời thề đến tìm họ (ICác 2:40). Con trai Ép-ra-im bị giết vì cướp súc vật của người Gát (ISử 7:21). Vua Đa-vít từng đoạt lấy thành Gát (ISử 18:1). Sau Rô-bô-am lại xây thành đó (IISử 11:8). Ha-xa-ên, vua Sy-ri, đánh hãm đất Gát, rồi choán lấy (IICác 12:17). Về sau, Gát bị Ô-xia đánh đổ tường thành (IISử 26:6). Tùy theo hình bóng trong Am 6:2, 1, thì số phận thành Gát răn dạy tín đồ nên nương nhờ nơi Chúa chứ không phải nơi nào khác.
Ngày nay người ta chỉ biết rằng ngày xưa vị trí thành Gát ở trên núi giữa khoảng nội địa dân Do-thái và dân Phi-li-tin, tức là ở giữa Ách-đốt và Éc-rôn. Coi thêm Ghi-tít.

Lên đầu trang