Trong đời vua Nê-bu-cát-nết-sa, thành nầy rất thạnh vượng: khách buôn các nước như mây họp lại; của cải dư dật. Vậy nên nó được kêu là “thành của người buôn bán” (Ê-xê-chi-ên 17:4). Tiên tri kêu nó là “thành mà cả thiên hạ đều ngợi khen” (Giê-rê-mi 51:41), là “sự hoa mỹ của lòng kiêu ngạo người Canh-đê” (Ê-sai 13:19), là “chủ mẫu của các nước” (Ê-sai 47:5), là “con gái dịu dàng yểu điệu”, là “đờn bà sung sướng yên ổn”, (Ê-sai 47:1, 8).