E1.4 SỰ CỨU RỖI VĨ ĐẠI CỦA CHÚNG TA

MỤC LỤC

Chương 4: SỰ CỨU RỖI VĨ ĐẠI CỦA CHÚNG TA

Dẫn Nhập

“Nếu chúng ta còn trễ nãi sự cứu rỗi lớn dường ấy thì làm sao tránh cho khỏi được ” (Hêb 2:3 smf).

Nếu bạn không quan tâm đến sự cứu rỗi lớn của bạn thì các tiên tri và các thiên sứ sẽ quan tâm.

Các tiên tri thời Cựu Ước rất quan tâm đến kế hoạch cứu rỗi vĩ đại của Đức Chúa Trời. Họ muốn được biết chi tiết và kế hoạch của Đức Chúa Trời dành cho con người. Họ muốn biết cụ thể là sự cứu rỗi vĩ đại của chúng ta được trả giá như thế nào qua sự chết và sự chôn của Đấng Christ, và sự cứu rỗi đó được bảo đảm như thế nào qua sự phục sinh của Ngài. Họ không biết Ngài đã đắc thắng tội lỗi, Satan và mồ mả như thế nào.

Nhưng không phải chỉ có các tiên tri mới mong muốn được biết những điều đã được khải thị cho chúng ta ngày hôm nay mà chính các THIÊN SỨ cũng muốn biết kế hoạch vĩ đại chỉ dành riêng cho bạn!

Nhưng kế hoạch đó không dành cho các tiên tri trong Cựu Ước (Đức Chúa Trời không kể các THIÊN SỨ vào trong kế hoạch này). Ngài dành kế hoạch này cho BẠN!

Phierơ đã diễn đạt ý tưởng này trong những câu Kinh Thánh sau:

“Về sự cứu rỗi đó, các đấng tiên tri đã tìm tòi suy xét và đã nói tiên tri về ân điển định sẵn cho anh em: nghĩa là tìm cho biết thời kỳ nào và thời kỳ cách nào mà Thánh Linh Đấng Christ ở trong lòng mình đã chỉ cho, là khi làm chứng trước về sự đau đớn của Đấng Christ và về sự vinh hiển sẽ theo sau.

Các đấng ấy đã được tỏ cho rằng chẳng phải vì mình, bèn là vì anh em mà truyền ra những điều đó, là những điều hiện nay đã rao cho anh em bởi những người nhờ Đức Thánh Linh từ trên trời sai xuống mà giảng tin lành cho anh em; các thiên sứ cũng ước ao xem thấu những sự đó ” (IPhi 1:1012 smf).

Các tiên tri thời Cựu Ước đã tìm mọi cách để biết những điều mà Kinh Thánh đã nói cho chúng ta biết về kế hoạch kỳ diệu, vĩ đại mà Đức Chúa Trời đang dành cho bạn!

Nhưng nếu chúng ta không biết đến sự giàu có vĩ đại mà chúng ta có được trong sự cứu rỗi của mình thì sự thiếu hiểu biết đó sẽ giữ chúng ta ở trong địa vị bị trói buộc và nghèo nàn thuộc linh.

Để điều này không xảy ra, Cha đã sai Thánh Linh của Ngài đến để dạy cho chúng ta biết chúng ta là ai, là điều Cha đã ban cho và hoạch định cho chúng ta trong Chúa Jesus. Sứ đồ Phaolô nói rằng “… chúng ta đã nhận lấy Thánh Linh của Đức Chúa Trời để biết và hiểu những gì đã được ban cho chúng ta cách nhưng không ” (ICôr 2:12 smf).

Nhiều Cơ đốc nhân đã hết lòng cầu xin những điều mà Đức Chúa Trời đã ban cho họ rồi. Chính tôi cũng đã làm như vậy trong nhiều năm. Khi bạn cầu xin những điều mà đã ban cho bạn rồi thì bạn đã lãng phí thì giờ của bạn và của Đức Chúa Trời.

Thánh Linh được ban cho bạn để bạn biết được những điều mà Đức Chúa Trời đã ban cho bạn rồi trong Jesus Christ là Chúa và Cứu Chúa của chúng ta.

Do đó chúng ta phải cẩn thận nghiên cứu để xem sự cứu rỗi giữ vai trò quan trọng như thế nào trong kế hoạch vĩ đại của Đức Chúa Trời cho mọi thời đại.

A. TÌNH TRẠNG CỦA TỘI LỖI.

Vấn đề đầu tiên mà “sự cứu rỗi vĩ đại” của chúng ta phải giải quyết là vấn đề tội lỗi. Chính tội lỗi của chúng ta đã làm cho chúng ta xa cách với ý chỉ và mục đích thánh của Đức Chúa Trời dành cho đời sống chúng ta.

Chúng ta phải hiểu tại sao chúng ta là tội nhân và tại sao chúng ta phạm tội nếu chúng ta muốn hiểu sự vĩ đại trong sự cứu rỗi chúng ta.

Ở đây nói lên hai vấn đề quan trọng:

  • Có phải chúng ta là tội nhân vì chúng ta phạm tội không?
  • Hay là chúng ta đã phạm tội bởi vì chúng ta là tội nhân?

Các nhà thần học và các học giả Kinh Thánh đã bàn cãi hai câu hỏi này trải qua nhiều thế kỷ? Hầu hết mọi người đều dè dặt khi trả lời hai câu hỏi này vì bản thân họ cũng không biết chắc. Tuy nhiên câu hỏi có tầm quan trọng như thế này phải được giải đáp rõ ràng qua Kinh Thánh.

1. Bởi Một Người Mà Tội Lỗi Đã Vào Thế Gian.

Chìa khóa để hiểu được mối quan hệ giữa tội lỗi và tội nhân được tìm thấy trong Rô-ma đoạn 5. Phaolô đang nói về nguồn gốc của tội lỗi và nó đã ảnh hưởng đến mỗi một chúng ta như thế nào. Chúng ta hãy nghe ông nói:

“Bởi một người (Ađam) mà tội lỗi đã vào trong thế gian (nhân loại). Hậu quả của tội lỗi là sự chết. Do đó sự chết đã lan tỏa đến tất cả mọi người vì (trong Ađam) mọi người đều đã phạm tội ” (Rô 5:12 smf).

Từ “thế gian ” ở đây cũng tương tự như từ “thế gian” trong Giăng 3:16 “Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian. ..”

Theo tiếng Hylạp từ “Kosmos” ám chỉ nhân loại. Phaolô muốn nói rằng là đầu của nhân loại, Ađam đã tiêm nhiễm tội lỗi của chính ông vào trong toàn thể nhân loại. Hậu quả của việc tiêm nhiễm tội lỗi khủng khiếp này là sự chết thuộc linh và thuộc thể.

Phaolô đã giải thích lẽ thật này như sau:

Giữa Ađam và Môise không có ai bị xét xử là phạm tội về tội lỗi của họ vì luật pháp chưa được ban bố. Tuy nhiên họ vẫn phải chết. Do đó sự chết của họ không là hậu quả trực tiếp của tội lỗi vì chưa có luật pháp “… vì nơi nào không có luật pháp thì nơi đó không có sự quá phạm ” (Rô 4:15).

Vì vậy Phaolô giải thích rằng sự chết của họ là bởi tội của Ađam. Chúng ta đã “ở trong Ađam” khi Ađam không vâng lời Đức Chúa Trời. Do đó chúng ta phải chịu sự đoán phạt của tội lỗi đó vì chúng ta là thành viên của dòng dõi Ađam.

Đây là câu chuyện theo lời của Phaolô:

“Tội lỗi đã ở trong thế gian trước khi luật pháp của Môise được ban bố. Tuy nhiên vì chưa có luật pháp nên không có ai bị định tội cả. Dầu vậy trong suốt thời đại đó, con người đã phải chết mặc dù họ không phạm tội giống như Ađam đã phạm. .. Tội lỗi của một người (Ađam) đã cho phép sự chết cai trị cả nhân loại. .. Bởi một người không vâng lời Đức Chúa Trời mà nhiều người đã trở nên tội nhân ” (5:13, 14, 17, 19 smf).

a. Căn Bệnh Giết Người.

Một ví dụ sẽ giúp chúng ta hiểu được điều này. Có một căn bệnh nan y khủng khiếp đang lan truyền nhanh chóng khắp Châu Phi và các nước Phương Tây, gọi là bệnh AIDS (Các bác sĩ gọi là Acquired Immune Deficiency Syndrome – Bệnh liệt kháng).

Như bạn biết, nếu trên da bạn có những vết cắt hoặc bầm chảy máu để virút bệnh ấy vào trong máu và thịt của bạn thì sẽ làm cho bạn bị nhiễm căn bệnh tai ác ấy.

Thông thường cơ thể của bạn có khả năng chống lại những vi trùng gây bệnh và sự truyền nhiễm vào trong cơ thể. Đó là vì bạn có một hệ thống miễn nhiễm.

Tuy nhiên nếu bạn mắc bệnh AIDS thì hệ thống miễn nhiễm trong cơ thể của bạn sẽ ngưng hoạt động. Thời gian trôi qua, những ung nhọt nguy hiểm, những vết thương và những căn bệnh truyền nhiễm sẽ xâm nhập vào mọi bộ phận trong cơ thể bạn và một vài năm sau, bạn sẽ chết.

Nhưng điều tệ hại nhất của bệnh AIDS là gì? Nếu cha mẹ bạn mắc bệnh đó, bạn sẽ bị mắc bệnh từ trong bào thai. Bạn sẽ bị sinh ra với căn bệnh đó, và chỉ trong một thời gian ngắn BẠN CŨNG SẼ CHẾT vì căn bệnh đó.

Tội lỗi cũng giống như vậy! Con người đầu tiên là Ađam tổ phụ của chúng ta đã phạm tội. Tội lỗi của ông không chỉ tiêm nhiễm cho ông mà còn cho cả hậu tự của ông nữa. Bạn và tôi sinh ra đã bị tiêm nhiễm tội lỗi và chúng ta sẽ chết về thuộc linh lẫn thuộc thể nếu không có ai cứu chúng ta.

2. Trong Ađam Tất Cả Mọi Người Đều Đã Phạm Tội Và Phải Chết.

Chân lý rất rõ ràng: Tất cả chúng ta sinh ra đã là tội nhân vì tội lỗi của Ađam. Ngoài những hành động tội lỗi về phần chúng ta thì chúng ta cũng là những kẻ thừa kế tội lỗi của Ađam. Đó là bản chất tội lỗi của ông.

Cho dù chúng ta chưa hề phạm tội một lần nào thì chúng ta vẫn là tội nhân và chịu sự đoán phạt là sự chết.

“Bởi sự quá phạm của một người mà sự đoán phạt đến với tất cả mọi người ” (Rô 5:18) “Sự chết đã đến bởi một người. .. vì trong Ađam, mọi người đều chết. ..” (ICôr 15:21, 22 smf).

Trong Ađam, tất cả chúng ta đã phạm tội. Trong Ađam tất cả chúng ta phải chết. Khái niệm và ý tưởng của việc “ở trong Ađam” là một lẽ thật quan trọng cần được hiểu.

Như chúng ta sẽ thấy, cũng một ý tưởng đó nói đến mối quan hệ “trong Đấng Christ” của chúng ta và cũng là một trong những lẽ thật mà chúng ta cần phải biết để hiểu về sự cữu rỗi vĩ đại của chúng ta.

a. Một Ví Dụ Về Bản Chất.

Ý tưởng về việc “ở trong một người khác” này cũng có thể nhận thấy được trong một ví dụ về bản chất.

Trong việc cố gắng tạo ra những hạt lúa tốt hơn, các nhà khoa học về nông nghiệp đã rọi những tia có năng lượng cao vào trong hạt lúa giống. Sự phóng xạ như vậy có khả năng thay đổi cấu trúc của hạt giống.

Bằng tia phóng xạ năng lượng cao này, “bản chất” của hạt lúa giống sẽ thay đổi. Cách lớn lên và tồn tại của hạt giống đó cũng đã bị thay đổi.

Hầu hết những sự thay đổi được tạo ra do phóng xạ gene (yếu tố di truyền) là có hại nhưng đôi khi những sự biến đổi này lại hóa ra tốt hơn. Những sự biến đổi do phóng xạ gây ra chỉ có thể được biết bằng cách trồng hạt giống đó, và xem thử mùa thu hoạch sẽ như thế nào.

Một hạt giống sẽ tạo ra một cây lúa có nhiều hạt. Mỗi hạt đó lại sẽ mang những biến đổi về di truyền gene, hoặc tốt hơn hoặc xấu hơn. Và thế hệ hạt sau đó sẽ mang cùng một cấu trúc như vậy.

Khi những hạt giống này được trồng thì trong vài năm sẽ có một vụ mùa lớn. Mỗi cây lúa sẽ có cùng một tính chất và chất lượng giống như hạt giống đầu tiên đã được tia phóng xạ “xử lý”.

Nếu những biến đổi về di truyền là tốt hơn thì họ sẽ thu được vụ mùa có chất lượng cao. Nhưng vụ mùa có chất lượng cao đó do đâu mà ra? Do hạt giống đầu tiên mà ra! Sản lượng của giống lúa tốt này đều “ở trong một hạt giống”.

Nếu sự biến đổi là tệ hơn thì tình trạng cũng tương tự. Trong hạt giống xấu đó chứa đựng tiềm năng của một sản lượng hạt giống chất lượng kém. Hậu quả của việc phóng xạ sẽ duy trì cho tất cả những thế hệ theo sau.

Những thế hệ tiếp theo sau của hạt giống xấu này không cần phải phóng xạ để xử lý những hậu quả có hại do hạt giống đầu tiên gây ra nữa. Khi nó đã bị biến đổi để trở nên xấu hơn thì bản chất của hạt lúa thuộc những thế hệ tương lai của hạt giống đó đã bị thay đổi rồi.

b. Trong Thân Thể Ađam.

Bây giờ chúng ta có thể hiểu rõ hơn điều mà Phaolô muốn nói khi ông nói rằng “trong Ađam” tất cả chúng ta đều là tội nhân. Khi Ađam phạm tội, tất cả chúng ta đều ở trong thân thể của Ađam.

Hạt giống mà từ đó tôi và bạn được sinh ra là “trong Ađam” từ lúc ban đầu. Thế thì điều gì đã xảy đến cho tôi và bạn (là những người ở trong Ađam) khi Ađam phạm tội? Chúng ta trở nên giống như ông ấy là tội nhân. “Bởi vì sự quá phạm của một người mà sự đoán phạt đến trên tất cả mọi người ” (Rô 5:18).

Đavít nhận thức rất rõ về lẽ thật này. Một trong những Thi Thiên của ông có chép rằng: “Thật vậy, tôi sanh ra trong sự gian ác, mẹ tôi đã hoài thai tôi trong tội lỗi ” (Thi 51:5 bản NIV).

Đavít thừa nhận rằng từ khi sinh ra ông đã là tội nhân. Trong Ađam, ông đã trở thành tội nhân giống như tất cả những người khác.

Ông biết rằng ông cần có một tấm lòng trong sạch và một tâm linh mới không những vì tội lỗi của ông mà còn vì bản chất tội lỗi từ khi ông sinh ra nữa.

Phải, giống như Đavít, tất cả chúng ta đã được sinh ra là tội nhân bởi vì tất cả chúng ta đều ở trong Ađam. Chúng ta phạm tội bởi vì chúng ta có bản chất tội lỗi. Bản chất đó đã tự thể hiện ngay từ lúc đầu đời.

Những ai trong chúng ta là cha mẹ thì thấy điều này trong con cái mình. Chúng ta không dạy cho chúng nó phạm tội. Chúng chỉ thể hiện bản chất tự nhiên có từ cha mẹ. Chúng học rất nhanh về những cách thức hướng ý muốn của chúng trong đường lối không công bình.

Hễ khi nào ý muốn của chúng bị cản trở thì bản chất tội lỗi bé nhỏ của chúng càng lớn hơn và mạnh mẽ hơn. Tính nết tội lỗi đó dường như phát triển nhanh hơn chúng.

Tại sao như vậy? Bởi vì tất cả chúng ta đều làm theo tổ phụ Ađam của chúng ta.

“Khi Ađam phạm tội, tất cả dòng dõi của ông đã trở thành tội nhân ” (Rô 5:19). Tất cả chúng ta đều ở trong Ađam từ ban đầu.

3. Tội Nhân Trong Bản Chất.

Bây giờ nói rằng bạn là tội nhân vì bạn đã phạm tội thì cũng đúng.

Phải, tất cả chúng ta sinh ra đều là những tội nhân. Nhưng chính chúng ta cũng chứng minh cho điều này bằng nhiều hành động phạm tội của chúng ta. Phaolô nói cho chúng ta biết rõ rằng “Không có một người công bình dẫu một người cũng không. .. Vì mọi người đều đã phạm tội thiếu mất sự vinh hiển của Đức Chúa Trời ” (3:10, 23).

Do đó nếu có ai hỏi chúng ta rằng “Có phải chúng ta phạm tội vì chúng ta là tội nhân không?”. Chúng ta sẽ đáp rằng “Phải”.

Nếu họ cũng hỏi chúng ta rằng “Có phải chúng ta là tội nhân bởi vì chúng ta phạm tội không?”. Chúng ta lại cũng đáp rằng “Phải”.

Cả hai đều đúng cả. Không thể nói chỉ có điều này hoặc chỉ có điều kia.

Chúng ta sinh ra là những tội nhân, và ai cũng chứng minh cho sự thật đó bằng chính những tội phạm của mình. Do đó, chúng ta bị xét xử là tội nhân trên cả hai phương diện, bởi tội lỗi của tổ phụ chúng ta (là Ađam) và bởi chính hành động phạm tội của chúng ta. Đó là hai mặt của cùng một vấn đề.

Vâng, tất cả chúng ta đều là tội nhân trong bản chất. Tuy nhiên nhiều người sùng đạo vẫn không thấy họ cần có sự cứu rỗi. Họ không cho rằng họ là tội nhân.

Họ đã sống một cuộc đời tốt đẹp và lương thiện. Họ thường xuyên đi nhà thờ, đến các chùa chiền và dâng hiến tiền bạc. Họ đã thanh toán đủ các hóa đơn, không say sưa hoặc chửi rủa. Họ cố giữ đúng mười điều răn và tin rằng làm như thế sẽ được lên thiên đàng, bằng sự công bình riêng của họ.

Đây là một lỗi lầm bi thảm. Họ đã sai lầm, một sai lầm nghiêm trọng! Tất cả chúng ta đều là tội nhân trên cả hai phương diện, theo bản chất và theo việc làm. Đó là sự thật lịch sử và sự thật trong đời sống.

Chúng ta không thể làm được bất cứ điều gì cho chính mình. Không có một công đức nào của chúng ta lại có thể thay đổi được bản chất tội lỗi của chúng ta hoặc xóa bỏ hình phạt dành cho tội lỗi của chúng ta được.

Kinh Thánh chép rằng: “Sự công bình của chúng ta chỉ là áo nhớp ” (Ês 64:6). Chúng ta không thể nào hy vọng là tội lỗi của chúng ta được xóa bỏ bởi “những công đức” của chúng ta.

Trong ánh sáng của sự thánh khiết Đức Chúa Trời, chúng ta chỉ được xem là những tội nhân. Hy vọng của chúng ta không thể nào đặt trong sự tốt lành của chúng ta, nhưng chỉ ở trong ân điển của Đức Chúa Trời mà thôi! Chúng ta phải biết rằng, trước khi chúng ta nhận được sự chữa lành của Ngài, chúng ta là những bịnh nhân hấp hối vì tội lỗi của Ađam và của chính chúng ta.

B. HÌNH PHẠT DÀNH CHO TỘI LỖI.

Chúng ta đã thấy tình trạng tội lỗi là tình trạng “chung”. Chúng tôi muốn nói rằng mọi người ở mọi nơi đều là tội nhân cả. Hơn nữa hình phạt dành cho tội lỗi cũng là một hình phạt chung. Mọi người đều phải chịu chết vì tội của mình. “Mọi người đều đã phạm tội. .. và tiền công (hình phạt) của tội lỗi là sự chết ” (Rô 3:23; 6:23 smf).

1. Đứng Ở Chỗ Chết.

Kinh Thánh mô tả rằng mọi người đều đang “đứng ở chỗ chết”, tức là chịu tử hình. Nếu không có ân điển của Đức Chúa Trời, không có ai được ngoại trừ. Tất cả chúng ta đều phải đối diện với cùng một số phận đen tối: Sự chết!

Ngay từ ban đầu hình phạt dành cho tội lỗi không hề thay đổi. Đức Chúa Trời đã cảnh báo Ađam và Êva thật rõ ràng và dứt khoát rằng không vâng lời có nghĩa là chết.

“Các ngươi không được ăn trái cây đó. .. vì khi ngươi ăn, chắc sẽ chết ” (Sáng 2:17).

Tiên tri Êxêchiên xác nhận rõ ràng hơn về án tử hình dành cho tội lỗi bằng những lời lẽ giản dị nhưng mạnh mẽ “Linh hồn nào phạm tội thì phải chết ” (Êxê 18:4, 20 smf).

Không còn gì chắc chắn hơn. Tiền công hoặc hậu quả của tội lỗi là sự chết. Chúng ta là tội nhân theo bản chất và theo việc làm. Chúng ta đã lựa chọn con đường của chúng ta hơn là đi con đường của Đức Chúa Trời. “Tất cả chúng ta đều như chiên đi lạc. Ai theo đường nấy ” (Ês 53:6).

Kết quả của việc làm theo ý riêng và theo đường lối riêng là gì? “Có một con đường coi dường chánh đáng cho loài người nhưng đến cuối cùng nó thành ra nẻo của sự chết ” (Châm 14:12 bản NIV).

Đường lối của con người là con đường kết thúc bằng sự chết. Thật vậy điều đó không thể nào khác hơn được. Chúa Jesus phán “Ta là đường đi, chân lý và sự sống. Không ai đến với Cha mà không bởi ta ” (Giăng 14:6 smf).

Ý muốn và đường lối của Đức Chúa Cha để dẫn đến sự sống đều ở trong Con Ngài. Bất kỳ một con đường nào khác đều dẫn đến sự chết. Khi chúng ta chọn sự bất tuân Đức Chúa Trời và đi con đường riêng thì điều đó chỉ đưa đến sự suy sụp và hủy diệt.

Tội lỗi có thể được định nghĩa như là dùng ý riêng và đường lối riêng để chống nghịch với ý muốn và đường lối của Đức Chúa Trời. Tất nhiên sự bất tuân chỉ dẫn đến sự chết mà thôi. Đây là lý do tại sao mà tất cả tội nhân đều phải chịu chết. Tất cả chúng ta đều cố ý lựa chọn con đường sai.

Điều đó đã bắt đầu “trong Ađam” khi ông chọn sự bất tuân Đức Chúa Trời. Chúng ta không chỉ là nạn nhân của sự lựa chọn đó mà chúng ta còn ủng hộ cho sự lựa chọn đó bằng chính hành động bất tuân của mình. Không có Đức Chúa Trời và ân điển của Ngài, chúng ta đang ở trong thế giới không có hy vọng gì cả. Sự chết là số phận của chúng ta!

C. SỰ DỰ PHÒNG CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI DÀNH CHO TỘI NHÂN.

Mọi tội nhân đều không có Đức Chúa Trời và không có hy vọng trong thế giới này. Thật vậy đó là một đêm tối tuyệt vọng. Nhưng từ trong đêm tối này, ánh sáng rực rỡ của tình yêu Đức Chúa Trời đã chiếu rọi vào.

Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng “Nơi nào tội lỗi gia tăng thì nơi đó ân điển của Đức Chúa Trời càng dư dật ” (Rô 5:20 smf).

Chúng ta hết sức vui mừng vì trong câu “tiền công của tội lỗi là sự chết. …” còn có phần thứ hai. Phần thứ hai đi theo sau, đem đến một sứ điệp về hy vọng và tình yêu “…nhưng sự ban cho của Đức Chúa Trời là sự sống đời đời trong Đức Chúa Jesus Christ là Chúa chúng ta ” (6:23).

1. Sự Sống Đời Đời: Món Quà Về Tình Yêu Của Đức Chúa Trời.

Kinh Thánh cũng cho chúng ta biết về món quà vĩ đại của tình yêu Đức Chúa Trời trong một câu Kinh Thánh tương tự trong tin lành Giăng: “Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời ” (Giăng 3:16).

a. Định Nghĩa Về món Quà.

Định nghĩa hợp lý về món quà có quan hệ đến ba điều cần thiết. Đó là:

1) Biếu.

2) Nhận.

3) Không phải trả tiền.

Quà là một món đồ được biếu không và nhận mà không cần nghĩ đến việc trả tiền.

b. Đức Chúa Trời Biếu.

Đức Chúa Trời đã biếu khi ban Con của Ngài xuống. Tuy nhiên việc biếu của Ngài sẽ không hợp lệ nếu món quà ấy không được nhận.

Bạn nên nhớ rằng “Chúa Jesus đã đến trong xứ mình song dân mình chẳng hề nhận lấy ” (1:11).

Vì người Do Thái trong thời đại của Chúa Jesus đã không chấp nhận Ngài. Họ đã không tiếp nhận quyền lợi và ơn phước từ sự ban cho của Đức Chúa Trời.

“Nhưng hễ ai đã nhận Ngài thì Ngài ban cho quyền trở nên con cái Đức Chúa Trời ” (Giăng 1:12).

c. Sự Cứu Rỗi: Món Quà Được Ban Cho Nhưng Không.

Quà là một món đồ được cho vô điều kiện. Không cần phải trả tiền hoặc phải “mua” món quà đó.

Món quà cứu chuộc của Đức Chúa Trời được ban cho nhưng không. Ngài không đưa ra một điều kiện gì để chúng ta phải mua. Ngài cho chúng ta một món quà.

“Mọi người đều đã phạm tội và thiếu mất sự vinh hiển của Đức Chúa Trời. Và họ nhờ ân điển Ngài mà được xưng công bình nhưng không, bởi sự chuộc tội đã làm trọn trong Đức Chúa Giêxu Christ ” (Rôma 3:23;,24 smf).

Một số người đã không hiểu rõ rằng món quà cứu rỗi được Đức Chúa Trời ban cho cách nhưng không. Do đó họ đã cố làm cho món quà đó trở thành món hàng phải mua bằng cách làm cho đường lối của họ đẹp lòng Đức Chúa Trời.

Ở Đông Nam Á có một nhóm người đã nỗ lực đến mức cực đoan bi thảm. Họ được gọi là “những người tự hành xác”.

Vào ngày “thứ sáu tốt lành” trước lễ phục sinh, họ đã lấy roi da quất vào lưng họ. Một số người còn đi xa hơn là lấy đinh đóng vào tay trên thập tự giá.

Tại sao những người này lại làm những điều kinh khủng như thế trong danh Cơ Đốc Giáo? Đó là vì họ không hiểu rằng sự cứu rỗi của là một món quà. Sự sống đời đời là sự ban cho của Đức Chúa Trời.

Chúng ta không thể làm gì để kiếm được ân huệ của Đức Chúa Trời hoặc làm cho Đức Chúa Trời hài lòng về đường lối của chúng ta. Chúng ta được cứu bởi ân điển chứ không phải bởi “việc làm” (Êph 2:8, 9). Nếu sự cứu rỗi là bởi việc làm thì chúng ta có thể tự hào về những gì chúng ta đã làm để tự cứu lấy mình. “Vậy thì sự khoe mình ở đâu? Đã bị trừ bỏ rồi. Bởi luật pháp nào? Luật pháp của việc làm chăng? Không phải, nhưng bởi luật pháp của đức tin nơi Đấng Christ ” (Rô 3:27).

Sự cứu rỗi của chúng ta đã được “trả đủ” ở đồi Gôgôtha. Khi Đức Chúa Jesus chết trên cây thập tự, Ngài đã phán rằng “Mọi sự đã được trọn ” (tiếng Hylạp là teleo – nghĩa là được trả đủ) (Giăng 19:30). Như vậy đức tin của chúng ta đặt hoàn toàn nơi công tác mà Đấng Christ đã làm xong (hoàn tất) trên thập tự giá. Ngài đã trả giá đầy đủ và chịu sự đoán phạt (sự chết) vì cớ tội lỗi của chúng ta bằng cách chết thay cho chúng ta. Chúng ta không còn thêm hay bớt điều gì nữa cả. Những gì Ngài làm cho chúng ta đã hoàn tất, đã được trả đủ.

Những con người ở Đông Nam Á này rất chân thành. Tôi đã nói chuyện với một số người trong họ. Nhưng họ tản lờ đi. Họ không biết hoặc không hiểu sự vĩ đại của sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời.

Họ đang tìm cách để được cứu nhưng họ lại làm theo cách riêng của họ. Thật vậy, họ là những người nhiệt thành nhưng sự sốt sắng và sự nhiệt thành này sẽ không cứu họ được. Cùng một lúc chúng ta có thể rất chân thành nhưng cũng rất sai lầm, đó là sự sai lầm rất nguy hiểm.

Phaolô có nói đến sự nhiệt thành trong tôn giáo như thế này trong thư Rôma: “Vì tôi làm chứng cho họ rằng họ có lòng sốt sắng về Đức Chúa Trời, nhưng lòng sốt sắng đó là không phải theo trí khôn. Bởi họ không nhận biết sự công bình của Đức Chúa Trời và tìm cách lập sự công bình riêng của mình, nên không chịu phục sự công bình của Đức Chúa Trời. Vì Đấng Christ là sự cuối cùng của luật pháp, đặng xưng mọi kẻ tin là công bình ” (10:2-4 smf).

Chúng ta có thể kết luận gì? Những người như thế có chân thành không? Có. Có nhiệt thành không? Có. Có sai lầm không? Có. Có mất mát gì không? Có, bởi sự dại dột của họ!

Chúng ta không có cách nào để đạt được địa vị công bình với Đức Chúa Trời theo nỗ lực hoặc việc làm riêng của chúng ta. Cố cứu lấy mình không phải là đường lối của Đức Chúa Trời để nhận được sự sống đời đời đâu.

Sự cứu rỗi là món quà ban cho chúng ta chứ không phải là điều chúng ta phải mua. Chúng ta không thể mua món quà đó bằng bất cứ việc làm gì của chúng ta. Công tác cứu rỗi đã được Đấng Christ làm xong trên thập tự rồi. Phần của chúng ta là tiếp nhận món quà được ban cho cách nhưng không đó. Không có cách nào khác.

Nhiều người đã tiếp nhận Đấng Christ làm Cứu Chúa và đã nhận được sự sống đời đời. Nhưng cũng có một số người cảm thấy rằng họ phải làm thêm một điều gì đó vào công tác đã hoàn tất của Đấng Christ trên thập tự giá. Có lẽ họ đã không tự đánh vào thân thể vật lý của họ nhưng họ đã tự đánh mình bằng cách khác.

Họ đã nhọc công để được Đức Chúa Trời ủng hộ nhưng họ chẳng bao giờ cảm thấy được chấp nhận trọn vẹn. Họ đang nỗ lực để đạt được những mục đích lớn hơn nhưng họ mãi thất bại.

Họ đã tự hành hạ mình trong sự dằn vặt bởi những cảm giác tội lỗi và bị định tội. Họ có chân thành không? Có. Có sốt sắng không? Có. Có sai lầm không? Có. Có mất mát gì không? Có. Họ không mất sự cứu rỗi nhưng đã mất niềm vui của sự cứu rỗi bởi vì sự dại dột của họ.

d. Món Quà Phải Được Nhận.

Billy Graham (nhà truyền giáo trứ danh trong thế kỷ 20) đã từng làm sửng sốt nhiều người khi ông nói rằng: “Một trong những điều mầu nhiệm nhất của sự cứu chuộc ấy là: Trong khi những người xấu sẽ vào thiên đàng thì nhiều người tốt sẽ đi xuống địa ngục”.

Tại sao những người xấu lại lên thiên đàng? Bởi vì giống như tên trộm đã chết trên thập tự bên cạnh Chúa Jesus, đã tiếp nhận món quà sự sống đời đời của Đức Chúa Trời.

1) Tên Trộm Trên Thập Tự Giá. Bạn còn nhớ đến tên trộm trên thập tự giá bên cạnh Chúa Jesus không? Trong giây phút sắp chết của mình, hắn đã nói “Khi Ngài vào nước của Ngài xin hãy nhớ đến tôi ” (Lu 23:42).

Lời cầu nguyện đơn sơ ấy chứa đựng đầy đức tin và tất cả yếu tố của một đức tin được cứu. Đó là những điều gì?

a) Ông ta tin Đức Chúa Jesus là Vua (Chúa).

b) Ông ta tin rằng Vua đó sẽ có một Nước.

c) Ông cầu xin được ở trong Nước đó.

Chúa Jesus đáp: “Ngày hôm nay, ngươi sẽ ở với ta trong Parađi ” (Lu 23:43). Chúa Jesus chấp nhận têm trộm bởi vì tên trộm đó đã tiếp nhận Ngài là Chúa và là Vua.

Tại sao những người tốt lại xuống địa ngục? Bởi vì họ đã từ chối món quà của Đức Chúa Trời và tin cậy nơi “công đức” của mình.

Chúa Jesus nói lẽ thật này với người Pharisi là những kẻ rất sùng đạo nhưng lại bị hư mất: “Quả thật Ta nói cùng các ngươi, những kẻ thâu thuế và phường đĩ điếm sẽ vào nước Đức Chúa Trời trước các ngươi ” (Mat 21:31 smf).

Tại sao những tội nhân như thế lại vào được Nước Đức Chúa Trời còn người Pharisi lại bị loại ra ngoài? Người Pharisi là những người rất sùng đạo, đã đến đền thờ cầu nguyện và dâng 1/10, đã giữ ngày kiêng ăn, ngày lễ và ngày Sabát (Lu 18:914).

Tại sao những người Pharisi xuống địa ngục còn phường đĩ điếm lại lên thiên đàng? Bởi vì phường đĩ điếm đã tiếp nhận món quà của Đức Chúa Trời còn người Pharisi thì không.

Thay vì vậy họ lại tìm cách nhận được sự cứu rỗi bằng những việc công bình riêng của họ. Con đường thiên thượng dẫn đến sự sống đời đời ở ngay trước mặt họ nhưng họ lại chọn con đường riêng của mình.

Phaolô nói rằng những người Do Thái theo công bình riêng đã không chịu “phục sự công bình của Đức Chúa Trời ” (Rô 10:3). “Phục” nghĩa là tiếp nhận món quà cứu rỗi của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Jesus Christ.

Đối với nhiều người trong chúng ta thật khó để “phục” bất cứ điều gì. Một điều gì đó ở bên trong đã phản nghịch lại bất kỳ loại quyền bính nào, thậm chí quyền bính của Đức Chúa Trời khôn ngoan và yêu thương.

Ralph Mahoney (sáng lập viên của tổ chức MAP trên thế giới, người đã viết tác phẩm “Cây gậy của người chăn bầy “) có lần đã thuật lại cách Chúa xử lý đời sống ông khi ông còn là một thiếu niên kiêu ngạo:

“Tôi rất ngạc nhiên khi tôi thấy mình là người đầy dẫy sự kiêu ngạo về công bình riêng. Điều khó khăn nhất đối với tôi là chấp nhận món quà công bình của Đức Chúa Trời. Tôi cho rằng tôi sẽ tự cứu lấy mình và tôi sẽ khoe với Đức Chúa Trời là tôi đã làm được điều đó như thế nào!

Điều gì ở trong lòng con người đã khiến chúng ta ngạo mạn và ngu ngốc đến như thế? Chúng ta thà chết cố làm theo cách riêng của chúng ta, hơn là tiếp nhận món quà công bình nhơn từ của Đức Chúa Trời. Đối với tôi, đi bộ bằng đầu gối xuyên nước Mỹ còn dễ hơn là phải đi vài cây số và quỳ gối cách khiêm nhường trên chiếc băng cầu nguyện trong sự ăn năn.

Tôi rất sung sướng vì Cha trên trời đã kiên nhẫn với tôi trong suốt những năm đầu đời đó. Cuối cùng tôi đã đi đến ngõ cụt của con đường tôi và tìm thấy được con đường của Ngài. Sau cùng tôi đã đầu phục đời sống tôi cho ý chỉ của Ngài và chấp nhận món quà sự sống đời đời của Ngài. Tôi chẳng bao giờ hối tiếc vì sự lựa chọn đó!”.

D. TẤM LÒNG NHƯ NGƯỜI CHA CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Có một câu chuyện rất hay trong Cựu Ước minh họa rõ ràng tấm lòng yêu thương như người Cha của Đức Chúa Trời. Trong câu chuyện này, Đức Chúa Trời đã tự bày tỏ Ngài không những là người Cha Sáng Tạo mà còn là người Cha Cứu Chuộc.

Tiên tri Êsai đã thấy sự mặc khải kép này về đặc tánh của Đức Chúa Trời:

“Bây giờ, hỡi Giacốp! Đức Giêhôva là Đấng đã dựng nên ngươi. Hỡi Ysơraên! Ngài là Đấng đã tạo thành ngươi, phán như vầy: Đừng sợ vì ta đã chuộc ngươi. Ta đã lấy tên ngươi mà gọi ngươi, ngươi thuộc về ta ” (Ês 43:1).

Đức Chúa Trời là Đấng sáng tạo cũng như cứu chuộc. Để mua và đem con người trở lại mục đích với Ngài bằng sự trả giá chính mạng sống của Con độc nhất của Ngài. Ngài phải bỏ mạng như chiên con làm tế lễ để mua chúng ta trở lại, để cứu ch

Lên đầu trang