Xứ Canh-đê.– Nguyên là tên một xứ trong Châu Á, ở trên bờ vịnh Ba-tư. Chính Canh-đê vốn ở phía đông nam xứ Ba-by-lôn, và Kinh Thánh dùng để chỉ về miền trung châu lớn rộng của hai con sông Ơ-phơ-rát và Hi-đê-ke (Tigre). Trung châu nầy chạy theo bờ hai con sông ấy, dài độ 650 cây số, rộng độ 160 cây. Xưa, nơi nầy chẳng những tiện lợi, song cũng thêm nhiều phép dẫn thủy nhập điền, đến nỗi những thứ ngũ cốc mọc rất nhiều và xanh tốt lạ thường. Người ta nói rằng trong khắp thế gian chỉ có đồng bằng xứ Canh-đê có lúa mì tự nhiên mọc lên không cần phải gieo trồng. Nhà sử học Hérodote viết rằng: Một hạt gieo xuống đất mọc lên, và kết gấp hai trăm, có khi ba trăm hạt. Người ta cũng thường kêu Ba-by-lôn là Canh-đê (Sáng 11:28,31; IICác-vua 24:2; 25:4-26; Giê-rê-mi 50:9-10; 51:24; Đa-ni-ên 4:7; Nê-hê-mi 9:7; IISử-ký 36:17; Ê-sai 13:19). Khi Ba-by-lôn suy yếu, người Canh-đê lấn vào nội địa, nên Ba-by-lôn và Canh-đê mới trùng tên gọi. Về sau nước đó bị người Mê-đi chiếm được (Đa-ni-ên 5:30,31). Ngày nay xứ Canh-đê hoang vu, ít có dân ở; vậy là ứng nghiệm lời tiên tri trong Giê-rê-mi 50:38,39; 51:42; Ê-sai 14:22,23).
Thành Canh-đê.– Trong Kinh Thánh, những thành của Canh-đê (Ba-by-lôn). Như Ba-bên, Ê-rết (ngày nay là Warka). A-cát, Ca-ne (Niffer) (Sáng 10:10), U-rơ (Mugheir), v.v., rất có danh tiếng, lại có nhiều di tích khác mà hiện nay chưa biết xưa là thành nào.