Si-mê-ôn

Simeon. Siméon (nghe biết).
I. Con của Gia-cốp và Lê-a (Sáng 29:33). Có người nói: Si-mê-ôn đối đãi với Giô-sép ác hơn các anh em mình, nên ngày sau bị Giô-sép giữ lại làm tin để tỏ ý sửa phạt (Sáng 37:20; 42:24; 43:23). Si-mê-ôn và Lê-vi ghét dân thành Si-chem vì cớ em gái mình là nàng Đi-na bị làm nhục (Sáng 34:1-29). Khi gần qua đời, Gia-cốp có nói tiên tri về hai dòng đó sẽ phải rủa sả, và ở tản ra các nơi (Sáng 34:30; 49:5-7).
Các chi họ từ Si-mê-ôn được kể ra (Sáng 46:10; Dân 26:12-14; ISử 4:24-43). Khi tu bộ dân sự tại núi Si-na-i mọi người trong chi phái Si-mê-ôn số là 59.300 người (Dân 1:23); ấy là chi phái đông nhứt bấy giờ sau Giu-đa và Đan. Tại Si-tim, dân số Si-mê-ôn trở nên ít hơn hết, chỉ có 22.200 người (Dân 26:14). Sự chết nhiều là kết quả từ một nguyên nhân chính, đó là sự thờ lạy thần tượng Ba-anh-Phê-ô tại Si-tim. Quan trưởng của tông tộc Si-mê-ôn là Sim-ri, cũng bị giết (25:14). Tội lỗi đã làm giảm bớt dân số Si-mê-ôn đến nỗi ở vừa đủ trong một phần đất của Giu-đa (Giô 19:2-9). Si-mê-ôn là “phần dân sự còn lại” cùng với Giu-đa và Bên-gia-min là lực lượng của Rô-bô-am (ICác 12:23). Dầu vậy, Si-mê-ôn cũng còn khỏe đủ trong đời Ê-xê-chia, để đánh các trại quân của dòng dõi Cham, dưới sự chỉ huy của 13 trưởng tộc, chiếm lấy đất và ở thay vào, tại Ghê-đô “bên phía Đông của trũng” (ISử 4:34-43). Vậy, chi phái Si-mê-ôn ở chỗ của người Ma-ô-nít, ngoài ra, tại đó còn có dòng dõi Cham (hoặc người Ai-cập, Cúc, Ca-na-an, v.v…). Có 500 người Si-mê-ôn dưới quyền của bốn quan trưởng, con trai Si-mê-i, tổ chức trận đánh dân A-ma-léc còn sót lại, tức là những người đã trốn thoát tay Sau-lơ và Đa-vít (ISử 4:42, 43; ISa 14:48; 15:7; IISa 8:12), họ tiến đánh cho đến các núi xứ Y-đu-mê, tận diệt hết, rồi ở lại tại đó (nhằm niên hiệu chép sách Sử ký, tức là sau khi ở Ba-by-lôn về). Môi-se chúc phước cho dân Y-sơ-ra-ên, bỏ sót Si-mê-ôn (Phục 33:1-), có lẽ vì cớ tội thờ hình tượng tại Si-tim. Chi phái Si-mê-ôn trong đồng vắng đi ở phía Nam Hội mạc cùng với Ru-bên và Gát. Người vợ xứ Ca-na-an của Si-mê-ôn, mẹ của Sau-lơ (Sáng 46:10) tỏ ra sự tự tiện kết hôn, nên mới có sự bại hoại của dân ngoại. Trong mười hai thám tử đi do thám xứ Ca-na-an có Sa-phát, con trai Hô-ri, là thám tử của chi phái Si-mê-ôn cử ra (Dân 13:5). Những làng của Si-mê-ôn là 18 hay 19 thành ở xung quanh Bê-e-Sê-ba, tại cực nam xứ Do-thái. Si-mê-ôn là chi phái thứ nhứt được cử ra chúc phước cho dân trên núi Ga-ri-xim (Phục 27:12). Dường như cũng có ít người Si-mê-ôn ở nước Y-sơ-ra-ên, phía Bắc, sau khi nước chia làm hai (IISử 15:9; 34:6). Duy trong sản nghiệp mà Đức Chúa Trời hứa ban cho Y-sơ-ra-ên, thì Si-mê-ôn ở giữa Y-sa-ca và Bên-gia-min chớ không phải ở bên Giu-đa (Êxê 48:24). Cũng xem Khải 7:7.
II. Xem Lu 2:25-32. Si-mê-ôn là “người công bình và đạo đức, trông đợi sự yên ủi dân Y-sơ-ra-ên” giống như Gia-cốp đang hấp hối trông đợi (Sáng 49:18) lời đã hứa trong Ês 40:1-, và Đức Thánh Linh ngự trên người, “đã báo trước cho người biết mình sẽ không chết trước khi thấy Đấng Christ của Chúa.” Khi cha mẹ Chúa Jêsus đem Ngài lên Đền thờ để chuộc Ngài lại như con đầu lòng với năm siếc-lơ theo luật pháp (Dân 18:15), và dâng Ngài cho Đức Chúa Trời, thì Si-mê-ôn bồng ẵm con trẻ, ngợi khen Đức Chúa Trời rằng: “Lạy Chúa, bây giờ xin Chúa cho tôi tớ Chúa được qua đời bình an (không phải là lời cầu nguyện, song là lời tạ ơn; cũng giống với Gia-cốp nữa, Sáng 46:30); vì con mắt tôi (không phải kẻ khác, Gióp 19:27) đã thấy (I Giăng 1:1) sự cứu vớt của Ngài (Ês 28:16; 3:6) mà Ngài đã sắm sửa trước mặt muôn dân (sự phổ cập của Tin lành); đặng làm sự sáng soi khắp thiên hạ (Ês 9:2), và (không những chỉ là sự sáng, song cũng là) vinh hiển cho dân Y-sơ-ra-ên là dân Ngài” (Ês 60:1-3).
Trong Lu 2:25 chỉ chép phớt qua rằng “trong thành Giê-ru-sa-lem có một người…” Lightfoot cho rằng Si-mê-ôn nầy là chủ nhà hội Do-thái, cha của Ga-ma-li-ên (Công 5:34-40), song chưa chắc đã đúng. Dầu vậy, đến ngày Đấng Christ trở lại, sẽ tỏ ra các con cái kín giấu Ngài, như Si-mê-ôn và An-ne, là người thế gian không biết đến, song được Ngài biết như là sự rất ước ao của Ngài vậy.
III. Một tổ tông xa của Chúa Jêsus, sống sau Đa-vít và trước đời Xô-rô-ba-bên (Lu 3:30).
IV. Si-mê-ôn gọi là Ni-giê, một trong mấy người tiên tri và mấy giáo sư ở Hội Thánh An-ti-ốt (Công 13:1).

Lên đầu trang