Get Adobe Flash player
Tham Khảo Cây Gậy Của Người Chăn Bầy BA PHẦN CỦA HỘI THÁNH F3.2 - NHỮNG NGƯỜI LÃNH ĐẠO TRUNG TÍN

Chương 2: NHỮNG NGƯỜI LÃNH ĐẠO TRUNG TÍN

A. NHỮNG DẤU HIỆU CỦA SỨ ĐỒ THẬT

1. Không Phục Vụ Chính Mình

Dấu hiệu THỨ NHẤT của những sứ đồ, tiên tri, người giảng tin lành, mục sư, giáo sư thật là họ không dùng những ân tứ của Thánh Linh hay những chức vụ mà Đức Chúa Trời ban cho để tự phục vụ hay tư lợi cho mình. Họ chỉ dùng những ân tứ này khi Thánh Linh hướng dẫn.

Khi Chúa Jêsus bị treo trên thập tự, thì một trong những lời nhạo báng Ngài là: "Hắn đã cứu được người khác nhưng không thể tự cứu lấy mình " (Mat 27:42).

Thật vậy, Chúa Jêsus không dùng chức vụ của Ngài để tự phục vụ chính mình và tự cứu lấy mình. Ngài không thể tự cứu lấy mình.

2. Chịu Khổ

Dấu hiệu THỨ HAI của những sứ đồ, tiên tri, nhà truyền giáo, mục sư và giáo sư thật là họ sẵn sàng chịu khổ và khó khăn để hoàn thành chức vụ mà Đấng Christ ban cho. Đó là thái độ mà Phaolô đã có.

"Cho nên tôi vì Đấng Christ mà đành chịu sự yếu đuối, nhuốc nha, túng ngặt, bắt bớ, khốn khó, vì khi tôi yếu, ấy là lúc tôi mạnh mẽ " (IICôr 12:10).

Mọi người hầu việc Chúa để tôn vinh Đấng Christ đều phải có thái độ như vậy. "Anh em phải có thái độ giống như của Đức Chúa Jêsus Christ " (Phil 2:5 NIV).

B. GƯƠNG CỦA NHỮNG NGƯỜI LÃNH ĐẠO TRUNG TÍN

1. Êli, Một Tiên Tri Trung Tín

"Êli. .. nói với Aháp rằng: Ta đứng trước mặt Đức Chúa Trời của Ysơraên hằng sống mà thề rằng: Mấy năm về sau đây, nếu ta chẳng nói, chắc sẽ không có sương, cũng không có mưa " (ICác 17:1).

Sự công bô đoán phạt mang tính tiên tri này kéo dài trong nhiêu năm khi nước Ysơraên đã gặp sự hạn hán và mất mùa kinh khủng.

Trong môt đôi mọi sự xảy đến với Êli đều tốt đẹp cả. Đức Chúa Trời dẫn Êli đến một con suối mà tại đó ông có nước đê uông. Ngài sai chim quạ trung tín mang bánh và thịt đến nuôi Êli môi buôi sáng và buôi tôi. Thật là một bức tranh bình thản. Trong khi những người khác đang gặp những nan đề trong lúc hạn hán và đói kém thì tình trạng của Êli không quá tồi tệ.

Tuy nhiên cuối cùng suối nước cũng cạn và Êli đã trở thành nạn nhân của chính lời tiên tri của ông! Bánh mì khô mà không có nước thì không phải là một bữa ăn dã ngoại ngon lành. Có lẽ Êli bị cám dỗ để ra lênh cho trời mưa xuống.

Nếu ông hành động theo ước muốn đó thì rõ ràng ông đã sai lệch ý chỉ của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời chưa ra lênh cho Êli công bố trời mưa. Nếu Êli lên tiếng khi lẽ ra ông phải yên lặng thì một trong hai điều sau đây có thể xảy ra:

* Đức Chúa Trời sẽ không làm theo điều Êli câu xin vì ông đã "cầu xin trái lẽ " - tức là không đúng ý chỉ thiên thượng (Gia 4:3). Nếu Ngài làm như vậy, Êli sẽ trở thành một tiên tri không giá trị và ích kỷ.

* Đức Chúa Trời sẽ làm theo điều Êli cầu xin nhưng như thế thì toàn bộ câu chuyện sẽ kết thúc. Êli sẽ không được nhìn thấy "lửa từ trời giáng xuống ", và thấy mình bị "tổn hại linh hồn " (ICác 18:30-39; Thi 106:13-15).

Giống như Chúa Jêsus khi bị cám dỗ trong đồng vắng (Mat 4:1-4), Êli không sử dụng ân tứ của mình để thỏa mãn cơn khát và cái đói cồn cào. Ông chờ đợi Đức Chúa Trời đến và bảo ông khi nào thì dùng ân tứ tiên tri của mình. Chỉ lúc đó ông mới nói ra lời của Chúa và kết thúc trận hạn hán.

Nhưng Đức Chúa Trời là thành tín. Kinh Thánh chép: "Bấy giờ, có lời của Đức Giêhôva phán dạy Êli rằng: Hãy chổi dậy đi đến Sarépta, thành thuộc về Siđôn, và ở tại đó, kìa ta đã truyền cho một người góa bụa ở thành ấy nuôi ngươi " (ICác 17:8, 9).

Vì cớ Êli và người đàn bà góa này vâng theo lời Chúa nên cả hai đều được thưởng bằng sự phước hạnh và sự cung cấp của Đức Chúa Trời khôn ngoan và yêu thương.

Nhu câu của họ trở thành dịp tiên đê Chúa thực hiên phép lạ "dâu và bôt" đê cứu cuôc đời họ.

Cả hai người đều có thể đánh mất phước hạnh này nếu họ vô tín, hoặc nói ra trong khi phải yên lặng, hoặc yên lặng trong khi phải nói ra.

Êli đã nêu gương tốt cho chúng ta. Ông đã không dùng ân tứ quyền năng của mình để giải quyết nan đề riêng hoặc thỏa mãn nhu cầu riêng. Ông đã giữ ân tứ theo ý chỉ và sự kiểm soát của Đức Chúa Trời.

2. Ba Người Lãnh Đạo Hội Thánh Trung Tín

"Tôi gửi lời khuyên nhủ nầy cho các bậc trưởng lão trong anh em. .. Hãy chăn bầy của Đức Chúa Trời đã giao phó cho anh em. .. chẳng phải vì lợi dơ bẩn (tiền bạc)... Khi Đấng làm đầu các kẻ chăn hiện ra anh em sẽ được mão triều thiên vinh hiển, chẳng hề tàn héo " (IPhi 5:1-4).

a. Phaolô.

Sứ đồ Phaolô là người lãnh đạo có tấm lòng của người chăn chân thật. Lẽ ra ông được phép nhận sự ủng hộ tài chánh từ các Hội Thánh (ICôr 9:17, 18; ITi 5:17, 18).

Nhưng để nêu gương, ông đã tự nuôi mình. "Cho đến bây giờ, chúng tôi. .. vẫn dùng chính tay mình làm việc khó nhọc " (ICôr 4:11, 12).

Ông không phải là người chăn thuê. "Tôi chẳng tham bạc, vàng hay là áo xống của ai hết. Chính anh em biết rằng hai bàn tay nầy đã làm ra sự cần dùng của tôi và của đồng bạn tôi. .." (Công 20:33-35).

b. Phierơ.

Khi người ta dâng tiền cho Phierơ, ông đáp: "Tiền bạc ngươi hãy hư mất với ngươi, vì ngươi tưởng lấy tiền bạc mua được sự ban cho của Đức Chúa Trời " (8:20). Bạn có muốn làm người lãnh đạo giống như Phierơ không? Bạn nên là người như vậy.

Tất cả những người lãnh đạo chân thât của Đức Chúa Trời phải liên tục chống lại tinh thần chăn thuê và ghét "sự yêu mến tiền bạc".

c. Timôthê. Phaolô nói:

"Tôi mong nhờ ơn Chúa Jêsus, kíp sai Timôthê đến cùng anh em,. .. Tôi không có ai như người đồng tình với tôi để thật lòng lo về việc anh em, vì ai nấy (những người còn lại) đều tìm lợi riêng mình " (Phil 2:19-21).

Có lẽ đây là những lời đáng buồn nhất trong Tân Ước - "ai nấy đều tìm lợi riêng mình". Phaolô chỉ tìm thấy được một người lãnh đạo có động cơ trong sáng, rõ ràng để sai đến giúp đỡ cho Hội Thánh tại Philíp.

C. PHẦN THƯỞNG HAY SỰ ĐOÁN PHẠT

Chúa phán với chúng ta: "Các ngươi chớ lo lắng mà nói rằng: Chúng ta sẽ ăn gì? uống gì? mặc gì? ... Cha các ngươi ở trên trời vốn biết các ngươi cần dùng những điều đó rồi. Nhưng trước hết, hãy tìm kiếm nước Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài thì Ngài sẽ cho thêm các ngươi mọi điều ấy nữa " (Mat 6:31-33).

1. Phần Thưởng Dành Cho Người Hầu Việc Trung Tín

Đức Chúa Trời sẽ chúc phước cho những ai dâng hiến cuộc đời mình cho Chúa Jêsus để phục vụ người khác. Ngài sẽ cung cấp đầy đủ và chăm sóc các tôi tớ Ngài.

Nhưng Đức Chúa Trời không kêu gọi chúng ta đến những nơi có nhiều vàng nhất. Ngài kêu gọi chúng ta đến bất cứ nơi nào mà Thánh Linh hướng dẫn.

Có thể đó là một dân tộc cứng lòng như trong trường hợp Chúa kêu gọi Giêrêmi (Giê 6:19), hoặc có thể đó là một dân tộc đã sẵn sàng ăn năn như trong trường hợp Chúa sai Giôna (Giôna 3:5-10). Điều thật sự quan trọng ở đây là chúng ta vui mừng làm theo ý chỉ thánh của Đức Chúa Trời với một tấm lòng yêu mến Ngài. Đó phải là điều ước ao cao cả nhất của đời sống chúng ta!

2. Bị Đoán Phạt Vì Không Trung Tín

"Chẳng phải hễ những kẻ nói cùng ta rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa thì đều được vào nước thiên đàng đâu, nhưng chỉ kẻ làm theo ý muốn của Cha ta ở trên trời mà thôi. Ngày đó sẽ có nhiều người thưa cùng ta rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa. Chúng tôi chẳng từng nhơn danh Chúa mà nói tiên tri sao? Nhơn danh Chúa mà trừ quỉ sao? Nhơn danh Chúa mà làm nhiều phép lạ sao? Khi ấy ta sẽ phán rõ cùng họ rằng: Hỡi kẻ làm gian ác, ta chẳng biết các ngươi bao giờ, hãy lui ra khỏi ta " (Mat 7:21-23).

Phần thưởng của bạn ở thiên đàng phụ thuộc những gì bạn đã làm cho Chúa trên đất này và CÁCH (động cơ) mà bạn làm điều đó. Dùng quyền năng của Chúa để chữa bênh, đuổi quỉ và nói tiên tri trong khi vẫn sống trong sự tham muốn của xác thịt như ham mê tiền bạc, thích được con người ngợi khen và sống vô luân, thì chỉ gặt hái sự đoán phạt mà thôi.

Sự đoán phạt đó là gì?

Sự đoán phạt cho những người hầu việc Chúa như thế là: "HÃY LUI RA KHỎI TA".

Vấn đề là sự gần gũi. Bạn được phép ở gần Chúa Jêsus trên thiên đàng đến mức nào. Nếu bạn không ở gần Chúa Jêsus trong cách ăn ở và công việc của bạn trên đất này thì bạn sẽ không được gần gũi Ngài ở thiên đàng.

a. Hãy Lui Ra Khỏi Ta.

Trong suốt thời gian dân Ysơraên bội đạo (sa ngã), phần lớn các thầy tế lễ trở thành những kẻ thờ lạy hình tượng và dâng của cúng tê cho hình tượng. Nhưng CÁC CON TRAI CỦA XAĐỐC vẫn là những thầy tế lễ chân chính và gần gũi Đức Chúa Trời.

Khi thời kỳ đoán phạt đên thì sự đoán xét của Chúa trên những thầy tế lễ sa ngã như sau: "... những người Lêvi đã đi cách xa ta, bỏ ta đặng hầu việc thần tượng nó, sẽ mang tội lỗi mình. .."

Nhưng những ai trung tín vẫn còn chơn thật thì nhận được phần thưởng này: "Nhưng các thầy tế lễ con cháu Xađốc, còn coi giữ nơi thánh trong khi con cái Ysơraên lầm lạc cách xa ta, những kẻ đó gần ta đặng hầu việc, sẽ đứng trước mặt ta. .. Chúa Giêhôva phán vậy " (Êxê 44:10-15).

Sự đoán phạt cho sự không vâng lời và sa ngã là không được ở trong sự hiện diện CỦA NGÀI. Đó là một đặc ân mà tôi không muốn đánh mất.

Trong trường hợp này phần thưởng cho người vâng lời và trung tín không phải là ở thiên đàng. Đó là một đặc ân được ở trong sự hiện diện của Ngài. "Họ sẽ đến gần ta. .. Đức Giêhôva phán như vậy ". Đó là điều chúng ta nên ước ao hơn bất kỳ điều gì khác trong đời này và cõi đời đời. Bạn phải gần gũi Chúa Jêsus.

Ở thiên đàng bạn sẽ được gần gũi Chúa Jêsus như thế nào? Gần gũi y như bạn đang gần gũi Ngài ngay trên đất này vậy. Nếu bạn bước đi trong tham dục tội lỗi, tham tiền bạc, ước muốn được con người khen ngợi hơn là sự khen ngợi của Đức Chúa Trời (Giăng 12:43) thì Chúa sẽ phán với bạn rằng: "HÃY LUI RA KHỎI TA ". Bạn sẽ mất tât cả phần thưởng và lửa sẽ đốt cháy tất cả công việc của bạn (xem ICôr 3:10-15; IGiăng 2:28).

Nếu bạn bước đi trong sự trung tín đối với sự kêu gọi và chức vụ của bạn, nếu bạn cứ duy trì những động cơ trong sáng và công bình thì Chúa Jêsus sẽ thưởng cho bạn một chỗ gần Ngài nơi ngai của Ngài (Khải 3:21). Bạn sẽ vui hưởng sự hiện diện gần gũi của Ngài suốt cõi đời đời.

D. SỰ PHÁN XÉT CỦA TÍN ĐỒ

"Hỡi anh em, trong vòng anh em chớ có nhiều người tự lập làm thầy, vì biết như vậy, mình sẽ phải chịu xét đoán càng nghiêm hơn " (Giacơ 3:1;).

"Bởi chúng ta thảy đều ứng hầu trước tòa án Đấng Christ, hầu cho mỗi người nhận lãnh tùy theo điều thiện hay điều ác mình đã làm lúc còn trong xác thịt " (IICôrinhtô 5:10;).

Kinh Thánh dạy rằng vào một ngày nào đó những người lãnh đạo và các tín đồ đều phải khai trình tại "tòa án Đấng Christ" về tất cả những việc tốt và xấu mà họ đã làm trong Thân Thể của Chúa. Về vấn đề xét xử tín đồ, bạn nên nhớ những điều sau đây:

1. Tất Cả Các Cơ Đốc Nhân

Tất cả các Cơ đốc nhân đều phải chịu xét xử, không có trường hợp ngoại lệ (Rô 14:12; ICôr 3:12-15; IICôr 5:10).

2. Khi Đấng Christ Trở Lại

Sự phán xét sẽ xảy ra khi Đấng Christ trở lại để tiếp đón Hội Thánh (xem Giăng 14:3 so với ITê 4:14-17).

3. Đấng Phán Xét Là Đâng Christ

(Giăng 5:22; IITi 4:8)

4. Trọng Thể Và Nghiêm Túc

Kinh Thánh nói về sự phán xét của tín đô là rất nghiêm túc và trọng thể vì có liên hê đên sự tôn hại hay "mât hêt " (ICôr 3:15 so với IIGiăng 8), về sự "hổ thẹn trước mặt Ngài khi Ngài trở lại " (IGiăng 2:28) và về việc "đốt cháy " toàn bộ công việc của cả một cuộc đời nào đó (ICôr 3:13-15). Tuy nhiên việc phán xét tín đồ sẽ không bao gồm sự công bô định tôi của Đức Chúa Trời.

5. Mọi Sự Đều Được Phơi Bày Tỏ Tường

Mọi sự đều sẽ được phơi bày tỏ tường. Từ "hiện ra " trong IICôr 15:10 (theo tiếng Hy Lạp là phaneroo) có nghĩa là "tỏ tường hay công khai".

Do đó Đức Chúa Trời sẽ kiểm tra công khai, rõ ràng và thực tế:

a. Những hành động kín giấu của chúng ta (Mác 4:22; Rô 2:16).

b. Bản chất của chúng ta (2:5-11).

c. Lời nói của chúng ta (Mat 12:30, 37).

d. Những việc thiện của chúng ta (Êph 6:8).

e. Thái độ của chúng ta (Mat 5:22).

f. Động cơ của chúng ta (ICôr 4:5).

g. Sự thiếu yêu thương của chúng ta (Cô 3:18-4:1).

h. Công việc và chức vụ của chúng ta (3:13).

6. Khai Trình

Nói tóm lại, tín đồ sẽ phải khai trình về mức độ trung tín hay không trung tín của mình đối với Đức Chúa Trời (Mat 25:21, 23; ICôr 4:2, 5), về những công việc và hành động của mình trong ân điển, cơ hội và sự hiểu biết đã ban sẵn cho họ (Lu 12:48; Giăng 5:24).