Get Adobe Flash player
Tham Khảo Cây Gậy Của Người Chăn Bầy BA PHẦN CỦA HỘI THÁNH F1.2 ĐỨC CHÚA TRỜI THỬ NGHIỆM CON NGƯỜI

Chương 2: ĐỨC CHÚA TRỜI THỬ NGHIỆM CON NGƯỜI

Phân Dẫn Nhâp

Tiểu sử những người của Đức Chúa Trời và những người không có Đức Chúa Trời đều được viết trong Kinh Thánh để dạy dỗ và cảnh báo chúng ta. Nếu chúng ta suy gẫm về những cuộc đời đó, để tai lắng nghe tiếng của Thánh Linh thì chúng ta có thể học được nhiều điều.

Khi đọc về những nhân vật trong Cựu Ước, chúng ta phải nhớ rằng hết thảy họ đều đã sống trong thời kỳ trước thời "ân điển" của Đấng Christ.

"Vì luật pháp được ban cho bởi Môise, còn ơn và lẽ thật bởi Đức Chúa Jêsus Christ mà đến " (Giăng 1:17). Trong câu này, từ "ơn" có nghĩa là "làm cho có thể". Luật pháp chứa đựng lẽ thật nhưng không ban năng lực cho những ai yêu mến để làm theo những mạng lệnh thánh của luật pháp.

"Ơn và lẽ thật bởi Đức Chúa Jêsus Christ mà đến ". Điều đó có nghĩa là luật pháp không còn viết trên bảng đá nữa nhưng được viết trong lòng chúng ta.

"... Ta sẽ đặt luật pháp ta trong bụng chúng nó và chép vào lòng. Ta sẽ làm Đức Chúa Trời của chúng nó và chúng nó sẽ làm dân ta " (Giê 31:33).

Chúng ta được ban cho Thánh Linh để có năng lực giữ được luật pháp của Đức Chúa Trời. "Vì luật pháp của Thánh Linh. .. buông tha tôi khỏi tội lỗi. .. Vì những gì luật pháp không làm nổi tại xác thịt làm cho nó ra yếu đuối. .. Đức Chúa Trời đã sai chính Con Ngài. .. hầu cho sự công bình của luật pháp được trọn trong chúng ta " (Rô 8:2-4).

Vì vậy chúng ta có sẵn một năng lực làm cho chúng ta có thể chịu nổi sự đoán xét ở tiêu chuẩn cao hơn. Các thánh đồ trong Cựu Ước không thể sống theo những tiêu chuẩn của Tân Ước .

Mat 19:8-9 đã minh họa điều này. Trong đoạn đó, Chúa Jêsus đã giải thích với người Pharisi lý do tại sao Môise cho phép ly dị dưới thời Cựu Ước. Ngài phán: "Vì cớ lòng các ngươi cứng cỏi, nên Môise cho phép để vợ ".

Nhưng dưới giao ước mới, Đức Chúa Trời đã cất đi tấm lòng cứng cỏi của chúng ta và ban cho chúng ta tấm lòng mềm mại.

"Ta sẽ ban lòng mới cho các ngươi, và đặt thần mới trong các ngươi. Ta sẽ cất lòng bằng đá khỏi thịt các ngươi, và ban cho các ngươi lòng bằng thịt " (Êxê 36:26). Vì vậy bây giờ sự ly dị không còn được cho phép nữa.

Đức Chúa Trời được gọi là "Đấng thử người công bình " (Giê 20:12). Ngài không cám dỗ ai để làm điều ác cả. "Vì Đức Chúa Trời chẳng bị sự ác nào cám dỗ và Ngài cũng không cám dỗ ai " (Gia 1:13).

Nhưng Ngài THỬ những người công bình.

A. ĐỨC CHÚA TRỜI THỬ GIÓP

Gióp là một trong những tôi tớ được lựa chọn của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đã giới thiệu ông với Satan vì ông là người kính sợ Đức Chúa Trời trong mọi sự.

"Đức Giêhôva lại hỏi Satan rằng: Ngươi có nhìn thấy Gióp, tôi tớ của ta chăng? Nơi thế gian chẳng có người nào giống như nó, vốn trọn vẹn và ngay thẳng, kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác " (Gióp 1:8).

Đức Chúa Trời không nói gì về sự thông minh, tài năng hay sự giàu có của Gióp cả vì những điều này không có giá trị gì với Ngài. Ngài chỉ nói đến sự thánh khiết và công bình của ông. Cũng giống như Chúa Jêsus, chính phẩm chất của Gióp đã làm Đức Chúa Trời đẹp lòng, chứ không phải những thành đạt hay chức vụ của ông.

Ngay cả Satan cũng có những tài năng và sự khôn ngoan siêu nhiên. Nó cũng có kiến thức Kinh Thánh nữa! Tuy nhiên điều Đức Chúa Trời tìm kiếm là phẩm chất. Khi Đức Chúa Trời thử chúng ta, Ngài thử phẩm chất của chúng ta chứ không thử kiến thức Kinh Thánh của chúng ta.

Khi Đức Chúa Trời tìm kiếm một người để mà tự hào, giới thiệu với Satan, thì Ngài tìm kiếm một người có phẩm chất, không tì vít và công bình, kính sợ Đức Chúa Trời và ghét điều ác.

Chúng ta có thể có tiêng tôt giữa vòng các tín đồ vì trình độ thuộc linh của chúng ta. Nhưng ngoài Đức Chúa Trời, ai có thể thấu suốt chúng ta để giới thiệu với Satan. Chính sự công nhận mà Đức Chúa Trời ban cho Gióp mới vĩ đại hơn bất kỳ sự tôn vinh nào mà chúng ta đạt được trên đất này. Tất cả sự ngợi khen rỗng tuyếch của Cơ Đốc Giáo cũng chỉ là rác rưởi vô dụng so với sự công nhận của Đức Chúa Trời.

Vì vậy câu hỏi quan trọng nhất không phải là "Người khác nghĩ gì về trình độ thuộc linh của tôi?" mà là "Liệu Đức Chúa Trời có thể tự hào về tôi và làm chứng về tôi với Satan không?".

1. Bốn Loại Thử Nghiệm Đức Chúa Trời Dùng

Khi Đức Chúa Trời nói với Satan về Gióp, Satan nói rằng Gióp đang hầu việc Đức Chúa Trời vì Ngài đã chúc phước cho Gióp.

a. Mất Mát Tài Sản.

"Satan thưa với Đức Chúa Trời rằng: Gióp há kính sợ Đức Chúa Trời luống công sao? Chúa há chẳng dựng hàng rào binh vực ở bốn phía người, nhà người và mọi vật thuộc về người sao? Chúa đã ban phước cho công việc của tay người, và làm cho của cải người thêm nhiều trên đất. Nhưng bây giờ hãy giơ tay Chúa ra, đụng đến hại các vật người có, ắt là người sẽ phỉ báng Chúa trước mặt " (Gióp 1:9-11).

Đức Chúa Trời đã bác bỏ lời buộc tội đó và cho phép Satan thử Gióp để nó thấy rằng lời buộc tội của nó là không đúng. Đức Chúa Trời đã làm điều đó vì Ngài biết phẩm chất trung thành của Gióp.

Còn chúng ta thì sao? Có phải chúng ta hầu việc Đức Chúa Trời vì những quyền lợi vật chất không? Liệu Đức Chúa Trời có phải thừa nhận rằng Satan đã nói đúng nếu nó chỉ ra ai đó trong chúng ta đã hầu việc Đức Chúa Trời vì những lợi ích cá nhân không?

Than ôi! Thế gian này đầy những người hầu việc Chúa, những mục sư đang phục vụ Chúa vì những lợi ích cá nhân. Một số người vì lương bổng, một số vì sự tôn kính và địa vị, và một số người vì được những chuyến đi đến các nước phương Tây miên phí. Hễ ai đang làm công việc Chúa vì lợi lôc cá nhân thì đó là những người đang hầu việc ma môn chứ không phải Đức Chúa Trời.

Hầu việc Chúa vì động cơ đúng đắn sẽ luôn đòi hỏi chúng ta phải trả giá một điều gì đó.

Chúng ta hãy xem lời của Đavít khi ông dâng của lễ cho Chúa. Ông nói: "Ta không muốn dâng cho Giêhôva Đức Chúa Trời ta những của lễ thiêu không đáng giá chi " (IISa 24:24).

Thật rất ít người có thái độ như Đavít. Hầu việc Chúa chơn thật thường đem chúng ta đến sự mất mát chứ không phải có được vật chất. Ơn phước là những điều thuộc linh. Ngược lại, những ai tìm kiếm vật chất là thuộc về Babylôn chứ không thuộc về Giêrusalem ở trên trời.

Kinh Thánh nói về Babylôn thuộc linh rằng: "Các nhà buôn nhờ Babylôn trở nên giàu " (Khải 18:15).

Giữa những người phục vụ ích kỷ, Phaolô đã tiến cử Timôthê như một trường hợp ngoại lệ hiếm hoi.

Ông nói về Timôthê rằng: "Tôi không có ai như người đồng tình với tôi để thực lòng lo về việc anh em, ai nấy đều tìm lợi riêng của mình chớ không tìm của Đức Chúa Jêsus Christ " (Phil 2:19-21).

Phaolô không nói dối. Ông biết tình trạng thuộc linh của những người đồng công với ông. Đức Chúa Trời cũng không hề nói dối về chúng ta.

Đức Chúa Trời đã có sự tin cây nơi Gióp nên Ngài đã cho phép Satan thử Gióp.

Mặc dù trong môt ngày, Gióp mất tất cả con cái và tài sản kếch sù của mình, nhưng ông vẫn tiếp tục thờ phượng và phục vụ Đức Chúa Trời. Ông nói: "Tôi trần truồng lọt khỏi lòng mẹ, và tôi cũng sẽ trần truồng mà về. Đức Giêhôva đã ban cho, Đức Giêhôva lại cất đi, đáng ngợi khen danh Đức Giêhôva " (Gióp 1:20-22).

Ông biết rằng tất cả những gì ông có, con cái, tài sản và ngay chính sức khỏe của ông là sự ban cho nhưng không của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời có quyền cất đi tất cả những điều này khi Ngài muốn. Một người không thể nào thờ phượng Đức Chúa Trời thật cho đến khi nào người ấy từ bỏ tất cả. Đó là từ bỏ quyền được sở hữu như mọi người đều có.

b. Mất Sức Khỏe.

Sau đó Đức Chúa Trời cho phép Satan tiến thêm một bước nữa là làm cho Gióp bị ung nhọt từ đầu đến chân.

Bệnh tật đến từ Satan. Nhưng Đức Chúa Trời cũng có thể dùng bệnh tật để làm cho các tôi tớ Ngài nên thánh và trọn vẹn.

Phaolô bị đau đớn vì một cái giằm xóc vào trong thịt, và ông nói rằng điều đó đến từ Satan. Đó không phải là một sứ giả của Đức Chúa Trời nhưng là sứ giả của Satan. Tuy nhiên Đức Chúa Trời đã cho phép điều đó còn mãi và không cất nó đi (mặc dù Phaolô thường cầu nguyện về điều này). Mục đích là giữ cho Phaolô khiêm nhường.

Phaolô nói: "Vậy nên e rằng tôi lên mình kiêu ngạo bởi sự cao trọng cả thể của những sự tỏ ra ấy chăng, thì đã cho một cái giằm xóc vào xác thịt tôi, tức là quỉ Satan, để vả tôi, và làm cho tôi đừng kiêu ngạo. Đã ba lần tôi cầu nguyện Chúa cho nó lìa xa tôi. Nhưng Chúa phán rằng: Ân điển ta đủ cho ngươi rồi, vì sức mạnh ta nên trọn vẹn trong sự yếu đuối ngươi " (IICôr 12:7-9).

c. Người Vợ Hay Buộc Tội.

Bước thứ ba của Satan là làm cho Gióp đau khổ qua người vợ của ông.

"Vợ người nói với người rằng: Ủa? Ông hãy còn bền đỗ trong sự hoàn toàn mình sao? ... Hãy phỉ báng Đức Chúa Trời và chết đi " (Gióp 2:9). Thật là một sự thử thách kinh khủng cho sự nên thánh của bạn khi người vợ chống lại bạn và buộc tội bạn.

Lời của Chúa phán rằng: "Hỡi kẻ làm chồng, hãy yêu vợ mình, chớ hề ở cay nghiệt với người. .. Hãy yêu vợ mình như Đấng Christ đã yêu Hội Thánh, phó chính mình vì Hội Thánh " (Cô 3:19; Êph 5:25).

Dù cho ở trong hoàn cảnh nào, người chồng cũng không nên cay nghiệt với vợ, anh ta phải luôn yêu vợ cho dù cô ấy là một công cụ của Satan chống lại mình.

Nếu bạn có một người vợ khó tánh thì thay vì phàn nàn về số phận và ghen tị với những người có vợ tốt, bạn hãy xem những hoàn cảnh của mình là phương tiện để được nên thánh.

Đức Chúa Trời sẽ thử bạn dưới những hoàn cảnh như thế để xem bạn có đủ phẩm chất để đạt được tờ công nhận của Ngài không. Ngài sẽ thử bạn khi vợ bạn quát mắng và chửi bới bạn để xem bạn có đủ phẩm chất để làm một người đại diện thật của Chúa Jêsus, Đấng đã bị những bạn hữu gọi là kẻ mất trí không.

Phúc âm Mác ghi rằng: "Những bạn hữu Ngài nghe vậy, bèn đến để cầm giữ Ngài, vì người ta nói Ngài đã mất trí khôn " (Mác 3:21).

Chúa Jêsus đã chịu đựng sự lăng nhục đó bằng sự kiên nhẫn. Chúng ta được kêu gọi để theo Ngài và đại diện cho Ngài.

d. Những Người Bạn Hay Buộc Tội.

Bước thứ tư của Satan là dùng những người bạn của Gióp để buộc tôi ông (xem Gióp 4:25).

Đây là một cú xốc nặng nề nhất cho Gióp vì những người bạn của ông đã hành động như những tiên tri của Đức Chúa Trời để nói với ông rằng bệnh tật của ông là do những tội lỗi kín giấu của ông gây ra. Những người bạn này không biết rằng họ đã vô tình hành động như những điệp viên của "Kẻ kiện cáo các anh em" (Khải 12:10).

Nhưng Đức Chúa Trời cho phép họ làm điều đó để làm cho Gióp tinh sạch.

B. NHỮNG KẺ ĐẮC THẮNG BỞI ÂN ĐIỂN

Ngày hôm nay, Đức Chúa Trời hứa rằng: "Vì tội lỗi không còn cai trị trên anh em đâu, bởi anh em chẳng thuộc dưới luật pháp, mà thuộc dưới ân điển " (Rô 6:14). Nhưng Gióp đã sống trong một thời kỳ mà ân điển chưa có cho ông.

Vì vậy cuối cùng Gióp cũng rơi vào sự tự thương hại mình, tự xưng công bình, chán nản và u sầu. Đôi khi đức tin của ông chiếu ra trong sự tối tăm, nhưng đức tin đó chỉ là một kinh nghiệm trồi sụt.

Bây giờ ân điển đó đã đến bởi Đức Chúa Jêsus Christ, nếu chúng ta được thử nghiệm giống như vậy thì không cần phải có những lúc chán nản và u sầu. Mạng lênh trong Tân Ước là: "Chớ lo phiền chi hết. .. Hãy vui mừng trong Chúa luôn luôn. .. trong mọi sự hãy. .. tạ ơn " (Phil 4:6, 4).

Những mạng lênh như vậy không được ban ra trong thời Cựu Ước, vì ân điển chưa đến. Chúng ta nên nhận biết bàn tay của Đức Chúa Trời trong mọi sự. Lúc nào ân điển cũng sẵn sàng giúp chúng ta luôn luôn đắc thắng.

1. Chúng Ta Có Thể Là Những Người Đắc Thắng

Tiếng reo hò đắc thắng của Phaolô là: "Tạ ơn Đức Chúa Trời, Ngài làm cho chúng tôi được thắng trong Đấng Christ luôn luôn " (IICôr 2:14).

Bây giờ chúng ta có thể là những người đắc thắng mặc dù chúng ta có thể mất tài sản và con cái hoặc vợ chúng ta buộc tôi chúng ta. Nếu các tín đồ hiểu lầm và chỉ trích chúng ta hoặc nếu có điều gì xảy ra với chúng ta mà Đức Chúa Trời thấy rằng điều đó thích hợp cho đời sống chúng ta thì chúng ta hãy "... vui mừng trong Chúa luôn luôn " (Phil 4:4)

2. Một Lời Làm Chứng Cho Satan

Do đó Đức Chúa Trời có thể cho Satan thấy rằng Ngài vẫn còn một số dân sót trên đất, là những người không những thuận phục mọi cách giải quyết của Ngài đối với họ mà còn chấp nhận mọi thử thách một cách vui mừng. Họ tin rằng những đau khổ nhẹ nhàng này là do Đức Chúa Trời sắp đặt để làm cho họ nhận được sự vinh hiển có giá trị đời đời.

Kinh Thánh chép rằng: "Vì sự hoạn nạn nhẹ và tạm của chúng ta sanh cho chúng ta sự vinh hiển cao trọng đời đời vô lượng vô biên bởi chúng ta chẳng chăm sự thấy được nhưng chăm sự không thấy được " (IICôr 4:17, 18).

Kinh Thánh Tân Ước cho chúng ta thấy rằng qua Hội Thánh, Đức Chúa Trời muốn bày tỏ cho các kẻ làm đầu và những kẻ cầm quyền ở các nơi trên trời thấy được sự khôn ngoan của Ngài "Ấy vậy, hiện nay sự khôn sáng mọi đường của Đức Chúa Trời cậy Hội Thánh mà bày tỏ ra cho những kẻ làm đầu và những kẻ cầm quyền trong các nơi trên trời " (Êph 3:10).

6:12 cho chúng ta biết rằng các kẻ cầm quyền là những ác linh ở các nơi trên trời.

Những điều xảy đến cho chúng ta không phải là ngẫu nhiên nhưng đã được hoạch định đặc biệt cho chúng ta để thử chúng ta (nhưng sẽ không quá sức chịu đựng của chúng ta) "theo ý định trước và sự biết trước của Đức Chúa Trời " (Công 2:23).

Sự thử thách có mục đích biến đổi chúng ta giống ảnh tượng của Đấng Christ và bày tỏ cho các tà linh cầm quyền của Satan ở các miền trên trời biết rằng Đức Chúa Trời vẫn còn có những người trên đất này yêu Ngài, vâng lời Ngài, ngợi khen Ngài bằng đức tin trong mọi hoàn cảnh.

3. Sự Thử Thách Đức Tin Chúng Ta

Mọi cuộc thử thách mà chúng ta trải qua đều là sự thử thách đức tin của chúng ta. Ngay cả trong thời đại của Gióp, ông cũng có thể nói rằng: "Đức Chúa Trời biết mọi chi tiết đang xảy ra cho tôi " (Gióp 2:10 bản Living Bible).

Ngày hôm nay, chúng ta có thể đi một bước xa hơn và nói rằng (dựa trên Rô 8:28) "Đức Chúa Trời đã HOẠCH ĐỊNH và làm cho tốt mọi chi tiết liên quan đến tôi ".

Chúng ta có thật sự tin rằng mọi sự xảy đến cho chúng ta là do Đức Chúa Trời hoạch định trong sự khôn ngoan trọn vẹn và tình yêu của Ngài và rằng quyền năng của Ngài đủ sức giải cứu chúng ta khỏi sự thử thách đó đúng lúc không?

Liệu Đức Chúa Trời có thể tìm thấy trong bạn và tôi là những người mà Ngài có thể tự hào để khoe với Satan như là những kẻ chẳng hề phàn nàn hoặc phản đối trong mọi hoàn cảnh nhưng là những người lúc nào cũng chỉ dâng lên lời cảm tạ không?

C. SỰ THỬ NGHIỆM PHIERƠ VÀ GIUĐA

Trong số mười hai môn đồ Chúa Jêsus đã chọn, có lẽ những người có nhân cách tương phản lớn nhất là Phierơ và Giuđa Íchcariốt. Phierơ đơn sơ, ít học và có lòng sốt sắng. Giuđa Íchcariốt khôn ngoan, lanh lợi và có tham vọng.

Đức Chúa Trời có một sự kêu gọi cao trọng dành cho Simôn Phierơ. Nhưng sự kêu gọi đó chưa được trọn vẹn cho đến khi Phierơ được thử nghiệm và được công nhận.

Tuy nhiên vào lúc Chúa Jêsus gọi ông, Phierơ không hề biết về kế hoạch kỳ diệu của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời chỉ bày tỏ kế hoạch Ngài cho chúng ta theo từng bước.

1. Thái Độ Của Phierơ Đối Với Tiền Bạc

Một ngày nọ, Chúa Jêsus bước vào thuyền của Phierơ và bảo ông chèo thuyền đến chỗ nước sâu và buông lưới. Phierơ làm theo và ông đã đánh được một mẻ cá lớn nhất trong đời (Lu 5:1-11).

Nếu Phierơ giống như một số thương gia Cơ đốc ngày nay, có lẽ ông đã nói với Chúa Jêsus như thế này: "Ôi Chúa, thật là tuyệt vời. Ngài và tôi, chúng ta hãy làm ăn chung. Ngài lo việc rao giảng còn tôi sẽ giúp đỡ tài chánh cho Ngài.

Nếu việc đánh cá của tôi cứ giống như thế này, chẳng bao lâu tôi sẽ là người giàu nhất trong cả nước Ysơraên, và phần mười tôi dâng chẳng những giúp cho Ngài mà còn giúp cho tất cả những Cơ đốc nhân nào đang làm việc cho Ngài trên khắp đất nước này cũng như ở hải ngoại".

Sau đó Phierơ đi vòng quanh thế giới, làm chứng ở các hội nghị dành cho thương gia và dạy họ về Đấng Christ rằng Ngài là Đấng có thể làm cho họ giàu có hơn. Đó chỉ là một sự lập luận của ý tưởng xác thịt.

a. Bỏ Công Việc Mình.

Nhưng Phierơ không làm như vậy. Khi Chúa Jêsus gọi ông từ bỏ công việc đánh cá, lập tức ông đã bỏ công việc và đi theo Ngài. Ông đã qua được sự thử nghiệm.

Rất ít Cơ đốc nhân nhận thấy rằng khi Đức Chúa Trời ban cho họ thịnh vượng, cho phép họ kiếm được nhiều tiền là Ngài đang được thử nghiệm họ. Hầu hết các Cơ đốc nhân đều thất bại trong cuộc thử nghiệm này. Họ chấp nhận làm các triệu phú rỗng tuếch trong khi họ có thể trở thành các sứ đồ.

Nhiều năm sau, Phierơ, người rất trỗi hơn một thương gia giàu có, chỉ có thể nói rằng: "Bạc và vàng ta chẳng có " (Công 3:6). Nhưng ông đã có một điều quí hơn cả bạc và vàng. Ông đã từ bỏ sự giàu như rác rưỡi của thế gian vì cớ sự giàu có đời đời trong vương quốc của Đấng Christ.

b. "Giàu Có Nơi Đức Chúa Trời".

Ngày hôm nay trong các hiệu sách Cơ đốc đầy dẫy những cuốn sách dạy cho các Cơ đốc nhân làm thế nào để được thịnh vượng về vật chất và kiếm được nhiều tiền, cùng với Chúa Jêsus là người cộng tác trong cuộc đời họ! Các Cơ đốc nhân đã được những quyển sách này khích lệ để tuyên bố xin những chiếc xe hơi, nhà cửa, đất đai đắt tiền. Tất cả đều bằng đức tin trong Đấng Christ cả.

Một đứa trẻ cũng có thể thấy được tinh thần thế gian của những tác giả này nhưng nhiều Cơ đốc nhân đã bị lừa dối. Những lời làm chứng của những người được ban cho những nhu cầu vật chất có thể là đúng, nhưng có bao nhiêu người trong số họ nhận ra rằng khi Đức Chúa Trời ban cho họ giàu có là Ngài đang thử nghiệm họ.

Họ đang được thử nghiệm khi họ trở nên giàu có để xem liệu họ có học tập từ bỏ sự giàu có của họ để được "giàu có nơi Đức Chúa Trời" không? (Lu 12:21). Nhưng tôi e rằng hầu hết đều đã không chịu nổi sự thử thách chứ không giống như Phierơ.

Bản ngã là trung tâm của dòng dõi Ađam. Khi chúng ta tin Chúa bản ngã không chết, nhưng nó tìm những cách tinh vi để ép buộc Đức Chúa Trời phục vụ cho những quyền lợi của nó.

Bản ngã là nguồn gốc của Cơ đốc giáo xác thịt, chuyên môn tìm cách nhận được những ơn phước thể xác và vật chất từ Đức Chúa Trời. Ngày nay điều đó đến với chúng ta qua những quyển sách ngụy trang bằng cái vỏ "đức tin".

Tuy nhiên những quyển sách này cũng có một mục đích là vạch trần lòng ham muôn thực sự của người đọc, người ta ham muốn những điều thuộc về đất hay thuộc về trời. Nhờ đó hạt lúa mì được sàng sảy khỏi cỏ khô trong Cơ Đốc Giáo.

"Vì chắc rằng trong anh em phải có dị giáo, hầu cho được nhận biết trong anh em những kẻ nào thật trung thành " (ICôr 11:19).

Tà giáo bày tỏ tấm lòng và động cơ của con người, phân rẽ người được công nhận và người không được công nhận.

2. Thái Độ Của Phierơ Đối Với Sự Tỉa Sửa

Chúng ta thấy Chúa Jêsus đã thử Phierơ như thế nào khi Ngài quở trách ông công khai bằng những lời sắc bén mà Ngài chưa từng nói với ai.

Khi Chúa Jêsus nói với các môn đồ rằng Ngài sẽ bị ruồng bỏ và bị đóng đinh thì Phierơ, với lòng yêu Chúa mạnh mẽ của con người thiên nhiên, đã "đem Ngài riêng ra, mà can rằng: Hỡi Chúa, Đức Chúa Trời nào nỡ vậy! Sự đó sẽ không xảy đến cho Chúa đâu " (Mat 16:22).

Chúa Jêsus quay lại và nói công khai với Phierơ (các môn đồ khác đều nghe):

"Ớ Satan, hãy lui ra sau ta, ngươi làm gương xấu cho ta " (16:23).

a. Không Cảm Thấy Khó Chịu.

Cái tôi của chúng ta bị quở trách công khai là một sự lăng mạ. Thật là tồi tệ khi bị gọi là "Satan".

Nhưng Phierơ chẳng hề khó chịu.

Nhiều môn đồ của Chúa Jêsus đã cảm thấy khó chịu về sứ điệp "sự chết của bản ngã" mà Chúa Jêsus rao giảng, nên họ đã lìa bỏ Ngài. Chúa Jêsus đã hỏi mười hai sứ đồ rằng họ cũng muốn lìa bỏ Ngài phải không, Phierơ đáp rằng: "Lạy Chúa, chúng tôi đi theo ai? Chúa có những lời của sự sống " (Giăng 6:68).

Những lời này do Phierơ thốt ra ngay sau khi ông bị Chúa quở trách. Đó là điều đã làm cho những lời nói của Phierơ càng tuyệt vời hơn! Ông cảm thấy rằng bất kỳ lời quở trách nào từ miệng Chúa nói ra đều là những lời của sự sống đời đời!

Khả năng tiêp nhận những lời quở trách từ một anh em lớn tuổi hơn là một sự thử nghiệm về lòng khiêm nhường của chúng ta. Phierơ đã qua cuôc thử nghiệm này cách thành công.

3. Thái Độ Của Giuđa Đối Với Tiền Bạc

Giuđa Íchcariốt là một trong mười hai sứ đồ mà Chúa Jêsus đã chọn, có môt cơ hội tốt y như những sứ đồ khác để đủ tư cách mà được "sự công nhận của Đức Chúa Trời".

Nhưng cũng giống như những người khác, ông phải chịu thử nghiệm.

Kinh Thánh chép rằng: "Giuđa Íchcariốt trở thành kẻ phản Ngài " (Lu 6:16). Điều này nói rằng khi Chúa Jêsus chọn ông, ông cũng là người chân thành như mười một môn đồ khác. Nhưng ông đã sa bại thảm hại bởi tham vọng ích kỷ.

Kinh Thánh cảnh báo chúng ta: "Vì ở đâu có điều ghen tuông, tranh cạnh thì ở đó có sự lộn lạo và đủ mọi thứ ác " (Gia 3:16).

Cuộc đời Giuđa là một lời cảnh báo cho tất cả chúng ta, vì nếu chúng ta không cẩn thận thì bất kỳ ai trong chúng ta đều cũng trở nên như Giuđa.

Ông là thủ quỹ của những người theo Chúa Jêsus, và ông cũng có nhiều cơ hội để chứng tỏ lòng trung tín của ông trong vấn đề tiền bạc. Nếu Giuđa trung tín, có lẽ ông sẽ trở thành một trong những tác giả của các thư tín Tân Ước . Chắc chắn tên ông sẽ là một trong những viên đá nền của Giêrusalem mới.

Kinh Thánh chép rằng: "Còn tường của thành có mười hai cái nền, tại trên có đề mười hai danh, là danh mười hai sứ đồ của Chiên con " (Khải 21:14).

Nhưng Giuđa Íchcariốt không chịu nổi sự thử nghiệm.

a. Giuđa Là Một Kẻ Trộm.

Một trong những cách sử dụng túi tiền là giúp cho người nghèo và người có nhu cầu (như chúng ta thấy trong Giăng 13:29): "Có kẻ tưởng rằng tại Giuđa có túi bạc, nên Chúa Jêsus biểu người: Hãy mua đồ chúng ta cần dùng về kỳ lễ; hay là: Hãy bố thí cho kẻ nghèo ".

Giuđa tự tỏ ra rằng ông quan tâm đến hoạt động này nhưng ông đã ăn cắp tất cả số tiền tặng cho người nghèo.

Kinh Thánh chép rằng: "Nhưng Giuđa Íchcariốt. .. chẳng phải lo cho kẻ nghèo đâu, song vì người vốn là tay trộm cắp và giữ túi bạc, trộm lấy của người ta để ở trong " (12:4-6).

Chúng ta có thể đặt câu hỏi: "Tại sao Chúa Jêsus không vạch mặt Giuđa ngay?".

Để trả lời câu hỏi đó, chúng ta có thể đặt một câu hỏi khác: "Tại sao ngày hôm nay Chúa Jêsus không vạch trần tất cả những kẻ đã nhơn danh Cơ Đốc Giáo mà trục lợi cho chính mình?". Ngày nay có hàng ngàn người hầu việc Chúa vì tiền bạc, họ là những người không hoàn toàn lương thiện về số tiền dâng cho công việc nhà Chúa.

Giá mà Giuđa biết răng ông đã bỏ lỡ những điều khác khi ông chọn tiên bạc, thì ông sẽ hành động khác đi rồi! Và giá mà các Cơ đốc nhân ngày hôm nay biết họ đã bỏ lỡ những gì khi chọn tiền bạc thì họ sẽ hành động khác đi về vấn đề tiền bạc như thế nào rồi.

b. Ông Muốn Tất Cả.

Nan đề của Giuđa là ông thích nhận mà không muốn cho. Chúa Jêsus đã dạy các môn đồ của Ngài về phước hạnh của sự ban cho. "Chính Chúa Jêsus đã phán rằng: Ban cho thì có phước hơn là nhận lãnh " (Công 20:35).

Phierơ hiểu điều đó nhưng Giuđa thì không. Giuđa cho rằng hạnh phúc sẽ đến khi càng nhận nhiều hơn nữa.

Mọi Cơ đốc nhân đều rơi vào một trong hai loại người này: Giống như Phierơ, từ bỏ tất cả, thích dâng cho Đức Chúa Trời và cho sự sẵn dùng của người khác, hoặc những người giống như Giuđa thích nhận và vơ vét cho chính mình.

Nếu những "người Giuđa" này dâng hiến, thì họ chỉ dâng cách bủn xỉn đê trấn an lương tâm và điều đó cũng chỉ là một hành động hết sức miễn cưỡng. Tuy nhiên khi họ nhận, họ chẳng miễn cưỡng gì cả.

Đức Chúa Trời thử chúng ta trong lĩnh vực ban cho và nhận lãnh để xem liệu chúng ta có muốn sống theo những nguyên tắc của đời này hay theo những luật lệ của nước Ngài.

Nếu chúng ta muốn được Đức Chúa Trời công nhận, chúng ta sẽ phải đóng đinh hoàn toàn "lòng yêu thích được nhận lãnh" trong xác thịt của chúng ta. Chúng ta sẽ phải gạt bỏ những lề thói cũ và học tập những lề thói mới. Nếu chúng ta đã từng là những chuyên gia trong việc nhận lãnh thì bây giờ hãy trở thành những chuyên gia trong sự ban cho.

Nhưng chúng ta không thể hy vọng trở thành chuyên gia của điêu gì đó chỉ trong môt sớm môt chiêu. Cần phải thường xuyên tập tành mới có thể trở thành chuyên gia trong lĩnh vực nào đó. Chúng ta phải băt đâu ban cho và cứ tiếp tục làm như vậy cho đến khi bản chất của chúng ta thật sự biến đổi để rồi chính Đức Chúa Trời có thể làm chứng rằng chúng ta đã ban cho hơn là nhận lãnh.

Môn đồ thật của Chúa Jêsus là những người biết học tập làm thế nào để được giàu có nơi Đức Chúa Trời và làm thế nào để ban cho người khác khi họ có nhu cầu. Trong lúc họ có nhu cầu, họ sẽ thấy rằng Đức Chúa Trời ban lại cho họ ở mức độ mà họ đã ban cho người khác.

Chúa Jêsus phán với các môn đồ Ngài rằng: "Hãy cho, người sẽ cho mình; họ sẽ lấy đấu lớn, nhận, lắc cho đầy tràn, mà nộp trong lòng các ngươi; vì các ngươi lường mực nào, thì họ cũng lường lại cho các ngươi mực ấy " (Lu 6:38).

Chúa Jêsus dạy rằng nếu chúng ta không trung tín với tiền bạc, chúng ta chẳng bao giờ hy vọng nhận được sự giàu có thuộc linh từ nơi Đức Chúa Trời.

Ngài phán: "Nếu các ngươi không trung tín về của bất nghĩa, có ai đem của thật giao cho các ngươi " (16:11).

Chúa đã đặt Giuđa Íchcariốt vào sự thử thách với một túi tiền, và ông đã thất bại. Ông bị hư mất đời đời. Ngày hôm nay bạn và tôi đang ở trong sự thử thách với một túi bạc.

4. Thái Độ Của Giuđa Đối Với Sự Sửa Dạy Của Chúa

Chúng ta thấy Chúa Jêsus đã thử Phierơ về phản ứng của ông khi bị điều chỉnh công khai. Giuđa cũng bị thử trong lĩnh vực này. Nhưng không như Phierơ, ông đã thất bại.

Khi một người đàn bà đổ một lọ nước hoa bằng ngọc nơi chơn Chúa Jêsus để bày tỏ sự biết ơn về những gì Chúa Jêsus đã làm cho bà thì Giuđa cho rằng làm như vậy là phí phạm.

Tuy nhiên, Chúa Jêsus đã hài lòng về người đàn bà đó và nói rằng:

"Hãy để mặc người, người đã để dành dầu thơm này cho ngày chôn xác ta. Vì các ngươi thường có kẻ nghèo ở với mình, còn ta, các ngươi không có ta luôn luôn " (Giăng 12:7, 8).

a. Ông Tỏ Vẻ Khó Chịu.

Khó mà nói rằng đây là câu mà Chúa Jêsus đã quở trách Giuđa. Thật vậy, so với lời Chúa đã quở trách Phierơ thì câu nói này chẳng có quở trách gì cả.

Nhưng Giuđa Íchcariốt đã tỏ vẻ khó chịu.

Trong một đoạn Kinh Thánh tương tự ở Phúc âm Mathiơ, chúng ta thấy Giuđa đã lập tức làm gì sau sự kiện này:

"SAU ĐÓ, Giuđa Íchcariốt tìm các thầy tế lễ cả mà nói rằng: Các thầy bằng lòng trả cho tôi bao nhiêu đặng tôi sẽ nộp người cho " (Mat 16:14, 15).

Ở đây từ "sau đó" rất có ý nghĩa. Sự kiêu khích lúc đó đã thúc đẩy Giuđa đi đến các thầy tế lễ cả và muốn nộp Chúa Jêsus cho họ là bởi ông đã bị Chúa tỉa sửa.

Phierơ đã trải qua sự thử thách này một cách đắc thắng còn Giuđa đã thất bại cách tệ hại.

Ngày hôm nay bạn và tôi đang được sửa dạy bởi những người Đức Chúa Trời ban cho họ có quyền trên chúng ta.

Con cái được thử nghiệm khi bị cha mẹ sửa dạy. Người vợ được thử nghiệm khi bị chồng điều chỉnh. Người công nhân được trắc nghiệm khi bị chủ chỉnh đôn. Và trong Hội Thánh, tất cả chúng ta được trắc nghiệm khi bị trưởng lão chỉnh sửa.

Phản ứng của chúng ta về sự chỉnh sửa là một trong những sự thử nghiệm rõ ràng nhất về sự khiêm nhường của chúng ta. Nếu chúng ta tỏ vẻ khó chịu, chúng ta cũng sẽ giống như Giuđa Íchcariốt.

Nếu chúng ta thấy mình bị khó chịu khi bị điều chỉnh, chúng ta cần phải cầu xin Đức Chúa Trời giúp đỡ để chúng ta chết đi bản ngã của mình và không đánh mất phần thưởng đời đời.

Rất ít người trong chúng ta thấy rằng Đức Chúa Trời cũng đang theo dõi phản ứng của chúng ta khi được người khác nhắc nhở.

Bạn không được Đức Chúa Trời công nhận nếu bạn không sẵn sàng chịu sửa trị hoặc nếu bạn tỏ vẻ khó chịu khi bị chỉnh sửa.

D. TẬP THỂ NHỮNG NGƯỜI ĐƯỢC ĐỨC CHÚA TRỜI CÔNG NHẬN

Trong Khải 14:1-5, chúng ta thấy có một tập thể nhỏ các môn đồ đã hết lòng theo Chúa khi Ngài còn sống trên đất này. Họ là những người đắc thắng cùng đứng với Chúa Jêsus trong những ngày sau rốt, vì Đức Chúa Trời có thể hoàn thành mục đích trọn vẹn của Ngài trên đời sống họ.

Như chúng ta thấy trong sách Khải Huyền, những người phạm tội được tha thứ rất đông đảo không ai có thể đếm được.

"Sự ấy đoạn, tôi nhìn xem, thấy vô số người, không ai đếm được bởi mọi nước, mọi chi phái, mọi dân tộc, mọi tiếng mà ra; chúng đứng trước ngôi và trước Chiên con, mặc áo dài trắng, tay cầm nhành chà là, cất tiếng lớn kêu rằng: Sự cứu rỗi thuộc về Đức Chúa Trời ta, là Đấng ngự trên ngôi, và thuộc về Chiên con " (7:9, 10).

Nhưng số lượng các môn đồ được nói đến trong Khải Huyền đoạn 14 thì ít hơn, có thể đếm được, một trăm bốn mươi bốn ngàn (144.000) người. Con số này có nghĩa đen hay nghĩa bóng (như phần lớn sách Khải Huyền có ý nghĩa như vậy) thì cũng không quan trọng. Vấn đề là một số lượng rất nhỏ bé so với vô số người đông đảo.

1. Chân Thật Và Trung Tín

Đây là một số ít người chân thật và trung tín với Đức Chúa Trời khi còn ở trên đất. Họ được thử nghiệm và nhận được giấy công nhận của Đức Chúa Trời. Chính Đức Chúa Trời đã xác nhận về họ rằng: "Họ đã giữ mình được trong sạch. .. Chiên con đi đâu những kẻ nầy theo đó. .. trong miệng họ chẳng có lời nói dối nào hết, cũng không có dấu vết gì " (câu 4,5).

Đây là những trái đầu mùa của Đức Chúa Trời. Họ là một phần của Cô dâu của Đấng Christ. Vào ngày đám cưới Chiên con, thì rõ ràng những gì chân thât và trung tín đêu có giá trị đôi với Đức Chúa Trời trong mọi sự dù lớn hay nhỏ.

Trong ngày đó, trên trời sẽ có tiếng la lớn rằng: "Chúng ta hãy hớn hở vui mừng, tôn vinh Ngài, vì lễ cưới Chiên con đã tới, và vợ Ngài đã sửa soạn " (Khải 19:7).

2. Vâng Theo Mạng Lịnh Ngài

Những ai đã tìm lợi riêng và sự tôn trọng cho mình trên đất này sẽ nhận thấy rằng họ đã mất mát lớn lao như thế nào trong ngày đó. Những ai đã yêu cha, mẹ, vợ, con, anh, chị, mạng sống và các của cải vật chất của mình hơn Chúa thì sẽ thấy sự mất mát đời đời của họ.

Lúc đó người ta sẽ thấy rõ rằng người khôn ngoan nhất trên đất này là những người hoàn toàn vâng theo mạng lênh của Chúa Jêsus, và là những kẻ hết lòng bước theo Ngài.

Lúc ấy người ta sẽ thấy sự tôn vinh rông tuêch trong Cơ Đốc Giáo chỉ là rác rưởi. Tiên bạc và của cải vật chất chỉ là phương tiện mà Đức Chúa Trời dùng để thử chúng ta đê xem chúng ta có đủ phẩm chất ở trong Cô Dâu của Đấng Christ không.

Ồ nêu mắt chúng ta có thể mở ra ngay bây giờ để thấy những gì là thực tế như chúng ta sẽ thấy rõ trong ngày đó! Sự khen ngợi lớn lao nhất mà con người có chỉ được tìm thấy giữa vòng những người đắc thắng trong ngày đó. Đó là những người đã được Đức Chúa Trời thử nghiệm và công nhận.

"Tôi cũng coi hết thảy mọi sự như là sự lỗ, vì sự nhận biết Đức Chúa Jêsus Christ là quí hơn hết, Ngài là Chúa tôi, và tôi vì Ngài mà liều bỏ mọi điều lợi đó. Thật tôi xem những điều đó như rơm rác, hầu cho được Đấng Christ, và được ở trong Ngài, được sự công bình, không phải công bình của tôi thuộc luật pháp mà đến, bèn là bởi tin đến Đấng Christ mà được, tức là công bình đến bởi Đức Chúa Trời và đã lập lên trên đức tin, cho đến nỗi tôi được biết Ngài, và quyền phép sự sống lại của Ngài, và sự thông công thương khó của Ngài, làm cho tôi nên giống như Ngài trong sự chết Ngài, mong cho tôi được đến sự sống lại từ trong kẻ chết. Ấy không phải tôi đã giựt giải rồi, hay là đã đến nơi trọn lành rồi đâu, nhưng tôi đương chạy hầu cho giựt được vì chính tôi đã được Đức Chúa Jêsus Christ giựt lấy rồi.

Hỡi anh em, về phần tôi, tôi không tưởng rằng đã đạt đến mục đích, nhưng tôi cứ làm một điều: quên lửng sự ở đằng sau, mà bươn theo sự ở đằng trước, tôi nhắm mục đích mà chạy, để giựt giải về sự kêu gọi trên trời của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Jêsus Christ. Vậy hễ những người trọn vẹn trong chúng ta phải có ý tưởng đó; và nếu anh em tưởng đằng khác, Đức Chúa Trời cũng sẽ lấy sự đó soi sáng cho anh em " (Phil 3:8-15).

"Ai có tai mà nghe, hãy nghe " (Lu 14:35).