Get Adobe Flash player
Tham Khảo Cây Gậy Của Người Chăn Bầy BA PHẦN CỦA HỘI THÁNH E7.12 - Sự Kêu Gọi Của Mùa Gặt
"Song môn đồ nài nỉ một bên Ngài mà rằng: Thưa Thầy, xin hãy ăn.

Ngài đáp rằng: Ta có một thứ lương thực để nuôi mình mà các ngươi không biết.

Vậy môn đồ nói với nhau rằng: Có ai đã đem chi cho thầy ăn chăng?

Đức Chúa Jesus phán rằng: Đồ ăn của ta tức là làm theo ý muốn của Đấng sai ta đến, và làm trọn công việc Ngài. Các ngươi há chẳng nói rằng còn bốn tháng nữa thì tới mùa gặt sao?

Song ta nói với các ngươi: Hãy nhướng mắt lên xem đồng ruộng đã vàng sẵn cho mùa gặt. Con gặt đã lãnh tiền công mình và thâu chứa hoa lợi cho sự sống đời đời, hầu cho người gieo giống và con gặt được cùng nhau vui vẻ " (Giăng 4:31-36).

A. THEO GƯƠNG MẪU CỦA CHỦ MÙA GẶT

Chúa Jesus luôn ý thức về mùa gặt và luôn sẵn sàng nắm lấy cơ hội. Trong suốt chức vụ của Ngài trên đất, Ngài luôn nói đến mùa gặt đã chín và nhu cầu cần phải có con gặt để làm việc trên cánh đồng. Ngài là Chúa của mùa gặt và Ngài kêu gọi những con gặt khác hãy cùng làm việc với Ngài trên cánh đồng.

Chúng ta hãy xem xét gương mẫu của Chủ mùa gặt để làm theo gương của Ngài. Bằng cách này, chúng ta có thể cùng Ngài chia xẻ sự vui mừng khi chúng ta trở về vui mừng, mang theo những bó lúa (Thi 126:6).

1. Thức Ăn Của Ông Chủ Phải Là Thức Ăn Của Chúng Ta.

Giăng đoạn 4 cho chúng ta bối cảnh của phân đoạn này. Trong câu 4, chúng ta thấy "Ngài phải đi ngang qua xứ Samari ".

Không những Chúa cần phải đi qua con đường này nhưng chúng ta tin rằng ông Chủ còn biết có một người cần được cứu. Kết quả của người này là cả một mùa gặt lớn phải được gặt hái.

Câu 6 cho chúng ta biết Ngài mỏi mệt và ngồi bên cái giếng. Sau đó có một người đàn bà Samari đến múc nước, và Chúa Jesus xin bà cho Ngài uống nước. Đây là điểm để Ngài tiếp xúc với bà và bắt đầu mở ra cuộc đối thoại dẫn đến một mùa gặt linh hồn người ở Samari.

Bạn hãy xem ông Chủ của mình, cứ làm việc dù chỉ có một mình.

Sau đó các môn đồ đã trở về với số thực phẩm đã mua ở thành phố. Họ dâng bánh cho Ngài, Họ biết Ngài rất mệt và đói. Trước sự ngạc nhiên của họ, Ngài đáp "Ta có một thứ lương thực để nuôi mình mà các ngươi không biết ".

Sự mệt mỏi của cơ thể và sự dày vò của cơn đói đã bị quên lãng khi cái đói sâu xa hơn của Ngài đã được thỏa mãn trong việc cứu một người khỏi nỗi bất hạnh, đau đớn và khỏi sự đoán phạt đời đời.

a. Làm Theo Ý Cha.

Không có gì ngạc nhiên khi Ngài nói "Đồ ăn của ta là làm theo ý muốn của Đấng đã sai ta và làm trọn công việc Ngài ". Đây là loại thức ăn có dinh dưỡng hơn, ngon lành hơn bất cứ thứ cao lương mỹ vị nào môn đồ đã mua cho Ngài.

Với sự nhiệt tình nóng cháy, Ngài đã làm chứng cho một người. Ngài đã tốn biết bao thì giờ trong việc chứng đạo cá nhân này. Đó là thức ăn của Ngài - tức là làm theo ý muốn của Cha.

Thưa các bạn, Ngài đã dạy chúng ta rằng thức ăn của sự truyền giáo, chinh phục linh hồn tội nhân được Ngài ao ước hơn thức ăn tự nhiên, sự nghỉ ngơi và an nhàn của cuộc sống. Ngài hoàn toàn dâng mình để làm theo ý muốn của Cha. Ngài được sai đến để tìm và cứu những người bị hư mất.

Không có "ăn từ từ" trong bữa ăn này. Có lẽ một số người trong chúng ta thích "ăn từ từ" ý chỉ của Đức Chúa Trời thôi, trong khi sự ngon miệng của Chúa Jesus là làm theo ý chỉ của Đức Chúa Trời: "Thức ăn của ta là làm theo ý muốn của Đấng đã sai ta và LÀM TRỌN CÔNG VIỆC NGÀI ". Nguyện chúng ta cũng biết tận hiến cuộc đời mình cho sự kêu gọi của Đức Chúa Trời để chúng ta chẳng bao giờ bị lệch lạc cho đến khi công việc đã được hoàn tất và ý chỉ của Đức Chúa Trời được làm xong.

Vâng, thưa các bạn, thức ăn của Chúa phải là thức ăn của chúng ta.

2. Thời Điểm Của Chủ Mùa Gặt Là Thời Điểm Của Chúng Ta

Đức Chúa Jesus luôn ý thức về sự thúc bách của thì giờ "Các ngươi há chẳng nói rằng còn bốn tháng nữa thì tới mùa gặt sao? Song ta nói với các ngươi: Hãy nhướng mắt lên và xem đồng ruộng đã vàng sẵn cho mùa gặt ".

Từ khi gieo hạt cho đến ngày thu hoạch là bốn tháng, nhưng mùa gặt linh hồn tội nhân thì không phải như vậy. Dường như việc gieo và gặt là đồng thời với nhau.

Hạt giống vừa mới được gieo trong lòng của người đàn bà Samari, thì mùa gặt đã sẵn sàng. Hãy nhướng mắt nhìn lên và xem đám đông người Samari đang đổ ra phố: "Có nhiều người Samari ở thành đó tin Ngài vì cớ lời người đàn bà đã làm chứng về Ngài " (câu 39).

Một tội nhân được cứu, một con người được cứu đang làm chứng - và nhiều người đã đến tìm kiếm Chúa. Đây là kiểu mẫu xảy ra khi hoàn toàn vâng theo ý chỉ của Đức Chúa Trời.

Trong Công-vụ đoạn 8, nhà truyền giáo Philíp đã tiếp tục gặt vụ mùa ở Samari. Ngay cả sau khi Chúa về trời, những ảnh hưởng về lời làm chứng của người đàn bà đó vẫn còn hiệu quả.

Nơi mà Chủ mùa gặt đã gieo hạt giống và gặt thì bây giờ Philíp còn gặt hái nhiều hơn:

"Đoàn dân nghe người giảng và thấy các phép lạ người làm, thì đồng lòng lắng tai nghe người nói, vì có những tà mà kêu lớn lên mà ra khỏi nhiều kẻ bị ám, cùng kẻ bại và què được chữa lành cũng nhiều. Tại cớ đó trong thành được vui mừng khôn xiết " Công 8:6-8).

a. Thời Gian Có Hạn.

Mùa gặt là một thời gian nhất định. Đó là cơ hội có hạn là thời điểm cần phải nhận thức, và là giai đoạn không được bỏ qua.

Trải suốt thời đại này có nhiều vụ mùa, có nhiều thời kỳ được gặt hái bằng lưỡi liềm tin lành.

Tuy nhiên Chúa phán với chúng ta rằng có một mùa gặt lớn vào ngày tận thế: "... Mùa gặt là ngày tận thế " (Mat 13:39).

Chúng ta đang sống trong thời đại "Mùa gặt của tất cả các mùa gặt". Chúng ta đang sống ở thời đại cuối cùng. Đó là một thời kỳ được định - bị giới hạn và là cơ hội của tất cả mọi cơ hội.

"Tôi nhìn xem, thấy một đám mây trắng, có kẻ giống như một Con người ngồi trên mây, đầu đội mão triều thiên vàng, tay cầm lưỡi liềm bén.

Có một thiên sứ khác ở đền thờ đi ra, cất tiếng lớn kêu Đấng ngồi trên mây rằng: Hãy quăng lưỡi liềm xuống và gặt đi, vì giờ gặt hái đã đến rồi, mùa màng dưới đất đã chín rồi. Đấng ngồi trên ngôi bèn quăng lưỡi liềm mình xuống đất, và dưới đất đều bị gặt " (Khải 14:14-16).

Đấng Christ là Chủ mùa gặt. Thời gian của Chủ là thời gian của chúng ta!

3. Phương Pháp Của Chủ Là Phương Pháp Của Chúng Ta

Trong Mat 9:36-38, Chúa Jesus nói đến mùa gặt trong thời đại của Ngài. Ngài khuyến khích chúng ta: "Hãy cầu xin Chủ mùa gặt sai con gặt đến trong mùa mình ".

Nhưng trong câu 35 chỉ cho chúng ta biết phương pháp mà Chủ mùa gặt đã dùng trong thời đại của Ngài: "Đức Chúa Jesus đi khắp các làng, các thành, dạy dỗ trong các nhà hội, giảng tin lành về Vương quốc của Đức Chúa Trời và chữa lành các thứ tật bệnh ".

Dường như những lời này đã nói tóm gọn về chức vụ của Chúa Jesus. Ngài rao giảng hoặc công bố tin lành cho mọi người. Ngài dùng Lời của Đức Chúa Trời để dạy dỗ dân chúng. Và Ngài đem sự chữa lành đến cho người bệnh, sự giải cứu cho kẻ bị xiềng xích khắp mọi nơi.

Đây cũng chính là phương pháp trong thời kỳ gặt hái của thời đại chúng ta: Rao giảng tin lành, dạy dỗ Lời Đức Chúa Trời, đem sự chữa lành và giải cứu đến với dân chúng.

a. Các Dấu Kỳ Và Phép Lạ Làm Cho Vững Đạo.

Chỉ dạy về sự chữa lành không thôi thì chưa đủ, chỉ có đức tin bằng giáo lý thôi cũng chưa đủ. Phải có sự chữa lành và giải cứu thật sự bằng quyền năng của Đức Chúa Trời để tạo điều kiện cho chúng ta có thể gặt hái vụ mùa trong thời đại của mình.

Tin lành phải được khẳng định bằng các dấu kỳ và phép lạ. Dân chúng không chỉ cần nghe tin lành, họ còn cần quyền năng của Đức Chúa Trời để giải cứu họ.

Đây là những phương pháp mà Chủ mùa gặt đã dùng và đây cũng là những phương pháp của chúng ta. Đức Chúa Trời không hề thay đổi. Đấng Christ không thay đổi, bản chất con người không thay đổi và quyền năng của Đức Chúa Trời vẫn có sẵn để giải phóng con người.

Những phương pháp này được mọi thế hệ, mọi nền văn minh và mọi người chấp nhận. Khi chúng ta đi ra để gặt hái mùa gặt của thời đại chúng ta, chúng ta hãy lấy phương pháp của Chủ làm phương pháp của chúng ta.

4. Động Cơ Của Chủ Là Động Cơ Của Chúng Ta

Có nhiều động cơ khác nhau khi đưa người ta bước vào sự hầu việc Chúa, nhưng chúng ta không nên xét đoán điều này. Tuy nhiên động cơ của chúng ta phải giống như động cơ của Chủ mùa gặt.

Điều gì đã thúc đẩy Ngài phải tìm và cứu kẻ bị mất để đem sự chữa lành đến cho người bệnh? Chúng ta tìm thấy câu trả lời trong 9:36

"Khi Ngài thấy những đám dân đông thì động lòng thương xót, vì họ cùng khốn và tan lạc như chiên không có người chăn ".

Sự thương xót là động cơ trong chức vụ của Chúa Jesus. Khi Ngài nhướng mắt lên và thấy đoàn dân đông, Ngài như thấy một cánh đồng lúa đã chín. Một sự khuấy động nổi lên sâu thẳm trong lòng và Ngài đã động lòng thương xót họ.

a. Sự Thương Xót Đẩy Chúng Ta Đến Chỗ Hành Động.

Sự thương xót không phải là sự thông cảm. Chúng ta có thể thông cảm với ai đó nhưng không làm gì để giúp họ cả.

Sự thương xót không phải là sự đa cảm. Nhiều người có cảm động vì những nhu cầu của người khác nhưng cũng không làm gì để đáp ứng những nhu cầu đó cả.

Sự thương xót luôn dẫn đến hành động.

Khi Chúa Jesus động lòng thương xót đoàn dân, lập tức Ngài đã sai con gặt vào mùa gặt và giúp đỡ cho những nhu cầu của đoàn dân đông.

Chúng ta hãy xem những trường hợp sau để thấy Chúa đã động lòng thương xót đoàn dân và lập tức hành động để đáp ứng những nhu cầu của họ:

"Ngài. .. thấy đoàn dân đông đúc, động lòng thương xót, mà chữa cho kẻ bịnh được lành " (14:14).

"Đức Chúa Jesus động lòng thương xót, giơ tay rờ người mà phán rằng: Ta khứng, hãy sạch đi " (Mác 1:41).

"Bấy giờ Đức Chúa Jesus. .. thấy đoàn dân đông lắm thì động lòng thương xót đến, vì họ như chiên không có người chăn, Ngài bèn khởi sự dạy dỗ họ nhiều điều " (6:34).

"Chúa thấy, động lòng thương xót người, mà phán rằng: Đừng khóc " (Lu 7:13-15).

Những câu này và nhiều câu Kinh Thánh khác cho thấy sự thương xót thì cao hơn sự thông cảm nhiều. Sự thương xót đẩy chúng ta đến hành động. Sự thương xót đưa chúng ta đến sự cầu nguyện và làm chứng. Sự thương xót đem chúng ta đến sự nghiên cứu và tự chuẩn bị mình để phục vụ năng động hơn.

Khi sự thương xót hành động trong chức vụ của chúng ta, đừng chỉ bằng lòng với điều đó cho đến khi có nhiều người được đưa đến với Đấng Christ, những người bệnh được chữa lành, dân chúng được phước hạnh bằng sự trọn vẹn của tin lành. Nếu chúng ta làm theo gương của Chủ Mùa gặt thì động cơ của Chủ là động cơ của chúng ta.

5. Phần Thưởng Của Chủ Là Phần Thưởng Của Chúng Ta

Phần thưởng là vật trả công, Chúa Jesus phán rằng: "Con gặt đã lãnh tiền công mình và thâu chứa hoa lợi cho sự sống đời đời " (Giăng 4:36).

Có một phần thưởng dành cho những người hầu việc trung tín, đó là mão miện dành cho người lao nhọc xứng đáng.

Sứ đồ Phaolô đã viết: "Vì sự trông cậy, vui mừng và mão triều thiên vinh hiển của chúng ta là gì, há chẳng phải là anh em cũng được đứng trước mặt Đức Chúa Jesus chúng ta trong khi Ngài đến sao? Phải anh em thật là sự vinh hiển và vui mừng của chúng tôi vậy " (ITê 2:19, 20).

Sự vui mừng trong sự hiện diện của Chúa đến khi các bó lúa được thâu góp lại khi mùa gặt đã hoàn thành là bao!

a. "Hoa Lợi Cho Sự Sống Đời Đời".

Không những chúng ta chỉ có phần thưởng trong tương lai mà còn có phần thưởng trong hiện tại. Những ai gặt hái mùa gặt đều đã thâu "hoa lợi cho sự sống đời đời ".

Khi một người được cứu, điều đó có ý nghĩa hơn "một quyết định khác" hoặc "một sự tiếp xúc khác" hoặc "một thành viên mới". Khi một người được cứu nghĩa là đã có một người được sinh ra trong sự sống đời đời.

Khi chúng ta bước vào đồng lúa đã chín vàng để rao giảng tin lành của Đấng Christ, chúng ta đang thâu "hoa lợi cho sự sống đời đời ".

Sau đó khi Chủ Mùa gặt hiện ra, kẻ gieo, người gặt đều sẽ được lãnh tiền công của mình.

Sứ điệp tin lành cuối cùng sẽ được rao giảng, lời chứng cá nhân cuối cùng sẽ được đảm nhiệm, sự tiếp xúc cuối cùng sẽ được thực hiện, những bó lúa cuối cùng sẽ được thâu góp.

Chúng ta hãy chia xẻ khải tượng cùng với Chủ Mùa gặt. Chúng ta hãy theo bước chân của Ngài. Chúng ta hãy tham gia vào "sự ra đi năng động" này để gặt hái mùa gặt trước khi Đấng Christ trở lại và thời đại này kết thúc. AMEN!