Get Adobe Flash player
Tham Khảo Cây Gậy Của Người Chăn Bầy BA PHẦN CỦA HỘI THÁNH E7.10 - Sự Trang Bị Siêu Nhiên Cho Hội Thánh tư Gia
GHI CHÚ: Để làm rõ thêm về chủ đề này xin xem phần D.

A. TÍN ĐỒ VÀ THÁNH LINH

"Hỡi anh em, tôi không muốn anh em chẳng biết về các ân tứ thuộc linh " (ICôr 12:1).

Bằng những lời này, sứ đồ Phaolô bắt đầu dạy cho chúng ta biết về bản chất và sự vận hành của chín ân tứ Thánh Linh.

Phần lớn các giáo sư và những người nghiên cứu Kinh Thánh đều không hiểu ba đoạn Kinh Thánh 12:1-13:1314:1-40. Bởi vì họ đã chối bỏ ơn phước đầy đủ của Thánh Linh trong đời sống Cơ đốc và sự biểu lộ đầy đủ của Thánh Linh trong Hội Thánh hiện nay.

Tuy nhiên khi Thánh Linh được tự do hành động (không bị dập tắt) thì chẳng mấy chốc người ta sẽ khám phá ra rằng Kinh Thánh Tân Ước không lỗi thời nhưng lại là kinh nghiệm của Cơ đốc nhân hiện tại.

Quyền năng và sự bày tỏ Thánh Linh ngày nay cũng giống như trong thời đại của Kinh Thánh. Nếu chúng ta để Ngài được tự do như Ngài muốn, thì ba đoạn Kinh Thánh mà Phaolô viết cho người Côrinhtô sẽ được người ta hiểu và kinh nghiệm.

1. "Đấng Yên Ủi Khác"

Khi Chúa Jesus còn ở trên đất này trong xác thịt, các môn đồ hằng ngày đã phụ thuộc vào Ngài để được huấn luyện, được ban quyền năng, được dẫn dắt và sửa trị. Họ nương dựa nơi đức tin, sự khôn ngoan và quyền năng CỦA NGÀI.

Khi Ngài bảo họ rằng Ngài sẽ lìa họ thì họ rất buồn bã. Họ sẽ làm gì bây giờ? Họ sẽ nương cậy vào ai đây?

Chính lúc đó, Thầy của họ đã phán rằng nếu Ngài đi thì ĐẤNG YÊN ỦI KHÁC (Đấng giúp đỡ) sẽ được sai đến. ĐẤNG YÊN ỦI này được gọi là "Đấng Cha đã hứa " và "Thần lẽ thật ". Đấng đã ở với họ rồi và sau đó Ngài sẽ ở TRONG họ (Giăng 14:17).

Chúa phán rằng KHI ĐẤNG YÊN ỦI (Thánh Linh) đang ở TRONG họ, thì các môn đồ sẽ tiếp tục làm những việc quyền năng như họ thấy Ngài đã làm.

Chúa Giêxu dạy những môn đồ rằng họ sẽ làm những việc lớn hơn Ngài đã làm bởi vì dù Ngài đã về trời, Thánh Linh cũng sẽ ban quyền năng cho nhiều môn đồ trên khắp thế giới trong thời đại tin lành này (xem 14:12-17; 16:7-15).

Nếu các môn đồ đầu tiên đã nương cậy hoàn toàn nơi Đấng Christ thì chúng ta lại không nương cậy hoàn toàn và thường xuyên nơi ĐẤNG YÊN ỦI KHÁC, là Thánh Linh hay sao? Ngài đã được sai đến để tạo điều kiện cho chúng ta có thể tiếp tục chức vụ kỳ diệu của Chúa Jesus cho đến ngày trở lại vinh hiển của Ngài.

Chúa Jesus phán với các môn đồ rằng: "Mọi sự Cha có, đều là của ta, nên ta nói rằng Ngài sẽ lấy mọi điều về ta mà rao bảo cho các ngươi ". Thánh Linh là Đấng đại diện cho Đấng Christ ở TRONG mọi tín đồ, Ngài đem và bày tỏ quyền năng, sự khôn ngoan, quyền bính, bản tánh của ĐẤNG CHRIST vào trong và qua tín đồ, cũng như qua mọi nhóm tín đồ.

2. Thánh Linh Trong Tín Đồ

Thánh Linh từ trời giáng xuống vào ngày Lễ Ngũ tuần đổ đầy cho 120 môn đồ đang cầu nguyện chờ đợi trên phòng cao ở Giêrusalem.

Sau đó Thánh Linh đã đổ đầy mọi tín đồ đói khát thuộc linh và ban quyền năng (khả năng) cho họ để làm chứng nhân có hiệu quả cho Đấng Christ (Công 1:8; 2:38, 39).

Đức Thánh Linh ở VỚI các tín đồ, nhưng tín đồ cần phải NHẬN Thánh Linh để Ngài ở TRONG họ.

Đây là một kinh nghiệm riêng biệt về sự cứu rỗi và báptêm bằng nước (Công 8:12-17; 14:1-6). Khuôn mẫu của Tân Ước là ĂN NĂN, sau đó TIN ĐẤNG CHRIST, CHỊU BÁPTÊM bằng nước và NHẬN LÃNH SỰ ĐẦY ĐỦ CỦA THÁNH LINH (2:38, 39; 19:1-7).

B. CHÍN ÂN TỨ THÁNH LINH

Phaolô đã viết ba đoạn Kinh Thánh (ICôr 12:1-13:13; 14:1-40) cho một Hội Thánh đã được đầy dẫy Thánh Linh.

Ông đang giải thích về việc Thánh Linh đến đem những ÂN TỨ (các khả năng siêu nhiên) khác nhau cho những chi thể ở trong Thân Thể của Đấng Christ (Hội Thánh) trên đất này để họ tiếp tục chức vụ của Đấng Christ đã được tôn cao. Đây là sự trang bị siêu nhiên của Đức Chúa Trời dành cho chức vụ và thờ phượng.

Để cho tiện, chúng tôi chia chín ân tứ thuộc linh này thành ba loại, mỗi loại ba ân tứ như sau:

CÁC ÂN TỨ MẶC KHẢI - lời tri thức, lời khôn ngoan và phân biệt các linh.

CÁC ÂN TỨ QUYỀN NĂNG - Ân tứ đức tin, ân tứ về sự chữa lành và ân tứ làm các phép lạ.

CÁC ÂN TỨ LỜI NÓI ĐƯỢC CẢM ĐỘNG - Ân tứ tiếng mới (các ngôn ngữ), ân tứ thông giải các thứ tiếng và ân tứ nói tiên tri.

1. Các Ân Tứ Mặc Khải

a. Lời Tri Thức.

Ân tứ này không hàm ý tri thức tự nhiên có được nhưng đó là sự ban cho siêu nhiên về một phần sự toàn tri của Đức Chúa Trời. Đó là một ân tứ của Thánh Linh.

Đó là sự truyền đạt lạ lùng về một phần nhỏ tri thức của Đức Chúa Trời cho một tín đồ đầy dẫy Thánh Linh. Giống như LỜI NÓI có thể bày tỏ chỉ một phần nhỏ tri thức của bạn thì ân tứ "Lời tri thức" bày tỏ một phần nhỏ tri thức vô hạn của Đức Chúa Trời - Ân tứ này chỉ đủ đáp ứng nhu cầu của một thời điểm nào đó.

Ân tứ này vận hành khi chúng ta được xức dầu và có quyền năng của Thánh Linh. Đó là lời tri thức về một điều gì đó được ban cho để truyền đạt. Đó có thể là sự hiểu biết về một sự kiện hoặc sự hiểu biết về điều gì đó đã gây nên bệnh tật (cụ thể trong chức vụ chữa lành).

Ân tứ này cũng liên quan đến sự hiểu biết về những trường hợp nào đó. Đó là tri thức được truyền đạt theo thuộc linh mà không ai có thể tự có được.

Đó là một phần về sự toàn tri của Đức Chúa Trời đặt vào trong lòng con người để đáp ứng một nhu cầu cụ thể trong sinh hoạt của Thân Thể Đấng Christ trên đất này.

Lời tri thức không được ban cho để thỏa mãn sự tò mò của con người. Ân tứ này được ban cho với cùng mục đích như các ân tứ khác: "để ai nấy đều được sự ích chung " (12:7). Ân tứ này giúp cho người tín đồ được đầy dẫy Thánh Linh, tiếp tục chức vụ kỳ diệu của Chúa Jesus.

b. Lời Khôn Ngoan.

Đây không phải là sự khôn ngoan tự nhiên cũng không phải là sự khôn ngoan của một triết gia hay một "tư tưởng gia". Đây là ân tứ siêu nhiên của Thánh Linh. Đây là sự truyền đạt lạ lùng một phần nhỏ sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời cho những tín đồ đầy dẫy Thánh Linh.

Cũng như LỜI NÓI có thể diễn đạt một phần sự khôn ngoan của bạn thì "Lời khôn ngoan" cũng diễn đạt một phần sự khôn ngoan vô hạn của Đức Chúa Trời, chỉ đủ để đáp ứng nhu cầu của thời điểm đó.

Những ai đã kinh nghiệm phước hạnh khi vận hành ân tứ này đều biết rằng ân tứ này đến cách siêu nhiên để đáp ứng một nhu cầu nào đó. Ân tứ này chỉ được vận hành khi chúng ta được sự xức dầu của Thánh Linh.

Ân tứ này thường vận hành cùng với Lời tri thức. Qua Lời khôn ngoan (bởi Thánh Linh) chúng ta biết phải làm gì (ứng dụng như thế nào một cách cụ thể) với tri thức (thông tin) mà chúng ta nhận được khi Lời tri thức đến với chúng ta.

Chắc chắn "Lời khôn ngoan" này rất cần cho công tác lãnh đạo và chức vụ của mọi Hội Thánh tư gia.

c. Phân Biệt Các Linh.

Đây KHÔNG PHẢI là ân tứ BIỆN BIỆT như thường bị trích dẫn sai. Phân biệt các linh bị giới hạn hoàn toàn trong thế giới của các linh. Qua ân tứ này, chúng ta có thể biết một phép lạ hay sự biểu hiện nào đó là của Thánh Linh, nhân linh hay tà linh.

Ân tứ này rất hữu ích trong chức vụ đuổi quỉ (Mác 16:17...).

Từ "phân biệt" này xuất phát từ tiếng HyLạp là "diakrisis " nghĩa là "một sự đoán phạt kỹ lưỡng hoặc đi đến kết luận, hoặc là đánh giá ".

Ân tứ Thánh Linh này giúp cho một người có thể đánh giá tình trạng bị quỉ ám một cách đầy đủ, biết được tên, bản chất và sức mạnh của quỉ và có được quyền năng để đuổi quỉ đó ra trong danh Chúa Jesus.

Vì quyền lực của sự tối tăm thường ẩn sau những căn bịnh về tâm thần và cơ thể, nên tầm quan trọng của ân tứ phân biệt các linh không nên được nhấn mạnh quá trong bất cứ chức vụ giải cứu nào ngày hôm nay.

2. Các Ân Tứ Về Quyền Năng

a. Ân Tứ Đức Tin.

Tất cả các Cơ đốc nhân đều có đức tin như là một khả năng của tâm linh họ. Đức tin được sinh ra trong lòng của mọi người nam hay nữ. Một số người có "đức tin ít", một số khác có "đức tin như sóng biển", và một số lại có "đức tin lớn". Tuy nhiên ân tứ đức tin là sự truyền đạt siêu nhiên đức tin mạnh mẽ của Đức Chúa Trời vào lòng của một tín đồ đầy dẫy Đức Thánh Linh. Đây là một đức tin đặc biệt cho một mục đích đặc biệt.

Đây là sự trang bị siêu nhiên để thực hiện chức vụ kỳ diệu của Chúa Jesus và là một ân tứ Thánh Linh. Ân tứ này vận hành theo sự xức dầu của Thánh Linh. Các cá nhân tín đồ và các Hội Thánh tư gia chắc chắn sẽ làm được nhiều điều lớn lao cho Đức Chúa Trời một khi ân tứ này được biểu lộ càng nhiều hơn.

b. Các Ân Tứ Về Các Sự Chữa Lành.

Các ân tứ này là để chữa lành các bệnh tật của cơ thể.

Có nhiều cách để chữa lành. Có cách chữa lành bằng những phương tiện y khoa, bằng những phương pháp ăn kiêng tự nhiên..., bằng cách hướng suy nghĩ về những điều đúng đắn, tích cực và lành mạnh, bằng sự cầu nguyện và đức tin của chính người đó, hoặc bằng sự cầu nguyện và đức tin của những người khác. Tuy nhiên không có điều nào trong những phương pháp này được gọi là CÁC ÂN TỨ VỀ CÁC SỰ CHỮA LÀNH cả.

Các ân tứ về các sự chữa lành là sự ban cho siêu nhiên của Thánh Linh cho những tín đồ đầy dẫy Đức Thánh Linh. Những ân tứ đó giúp con người có thể thực hiện được chức vụ chữa lành của Chúa Jesus.

Các ân tứ này KHÔNG vượt quá đức tin của người bịnh. Chúa Jesus không thể chữa lành nơi nào không có đức tin (Mác 6:5, 6).

Tuy nhiên nơi nào có những người đang vận dụng các ân tứ chữa lành thì quyền năng chữa lành dành sẵn cho những ai có lòng tin tiếp nhận lấy.

Nhiều người đã tự hỏi tại sao Phaolô dùng "các ân tứ" (ở số nhiều). Dường như có nhiều ân tứ khác nhau cho cần thiết cho nhiều loại bệnh khác nhau. Cũng giống như trong lĩnh vực y khoa, cần phải có "nhiều chuyên gia" cho những loại bệnh khác nhau.

Điều đáng chú ý là các ân tứ về các sự chữa lành là một phần không thể thiếu trong chức vụ của Đấng Christ - đã được LẬP trong Hội Thánh (ICôr 12:28).

c. Làm Các Phép Lạ.

Tiếng HyLạp là "energemo dunamis" theo nghĩa đen có nghĩa là "sức mạnh". Ân tứ Thánh Linh này dùng để bày tỏ quyền năng của Đức Chúa Trời. Có lẽ người ta đã chứng kiến được những sự chữa lành kỳ diệu đã xảy ra như việc nối các xương gãy một cách tức thì, làm tan biến những tế bào ung thư...

Nhưng ân tứ này còn vượt quá lĩnh vực vật lý và bao gồm những hành động có quyền năng thiên thượng vượt xa tự nhiên, chẳng hạn như sự rủa sả cây vả (Mác 11:1-33), vượt qua những yếu tố tự nhiên như biến nước thành rượu (Giăng 2:1-25), làm cho bão tố yên lặng (Lu 8:1-55).

Không còn nghi ngờ gì nữa, khi chúng ta càng đến gần cuối thời đại này và sự tuôn đổ của Thánh Linh càng gia tăng, chúng ta sẽ càng thấy nhiều điều được thực hiện bởi ân tứ "làm các phép lạ" này hơn những gì chúng ta đã từng thấy.

3. Các Ân Tứ Về Lời Nói Được Cảm Động

a. Ân Tứ Tiếng Mới.

Đây không phải là khả năng học và nói những ngôn ngữ khác như một số người đã tưởng. Mục đích của ân tứ này cũng không phải là dành cho việc rao giảng tin lành ở ngoại quốc.

Vào ngày lễ Ngũ tuần (Công 2:1-47) có 120 môn đồ đầy dẫy Thánh Linh và nói các thứ tiếng khác nhau để các du khách từ các nước đến Giêrusalem có thể nghe Tin lành bằng ngôn ngữ của họ.

Nhưng khi cần thiết phải trả lời những câu hỏi của họ và rao giảng tin lành thì Phierơ đã đứng lên và nói với tất cả mọi người bằng ngôn ngữ Aram, là ngôn ngữ phổ biến ở khu vực đó. Điều này đưa đến kết quả là có 3.000 người ăn năn và được cứu.

Chắc chắn là họ đã hiểu những gì Phierơ rao giảng. Vì vậy "các thứ tiếng khác nhau" là bằng chứng về việc đầy dẫy và có quyền năng Thánh Linh, nhưng không có mục đích là rao giảng cho người ngoại quốc.

Trong ICôr 14:2 Phaolô nói: "Vì người nào nói tiếng lạ thì KHÔNG PHẢI nói với người ta, bèn là với Đức Chúa Trời ". Và trong câu 4: "Kẻ nói tiếng lạ tự gây dựng lấy mình ".

Trong câu 5, ông nói "Tôi ước ao anh em đều nói tiếng lạ cả " và trong câu 18 "Tôi tạ ơn Đức Chúa Trời vì đã được ơn nói tiếng lạ nhiều hơn hết thảy anh em ". Trong câu 39 "Đừng ngăn cấm việc nói tiếng lạ " (NIV).

Trong sách Công-vụ đoạn 2, 10 và 19 nhiều người đã nhận lãnh Thánh Linh và họ đã nói các thứ tiếng khác nhau. Đó là dấu hiệu phổ biến nhất của sự đầy dẫy Thánh Linh.

Trong ICôr 12:1-14:40, Phaolô đang nói về ân tứ tiếng lạ. Đó là một khả năng nói trong buổi nhóm có ân tứ thông giải các thứ tiếng kèm theo.

Trong 14:27, ông nói rằng nếu có người thông giải thì trong buổi nhóm nên có hai, ba người nói tiếng lạ. Nếu không có người có ơn thông giải hiện diện thì họ nên im lặng, chỉ tự nói với mình và với Đức Chúa Trời (14:27, 28).

Một số người đã dạy rằng Tân Ước phân biệt giữa:

* "Tiếng lạ" là bằng chứng đầu tiên về sự đầy dẫy Thánh Linh.

* "Tiếng lạ" để thờ phượng hoặc cầu thay trong sự thờ phượng riêng tư.

* ÂN TỨ NÓI TIẾNG LẠ được vận hành trong một buổi nhóm kèm theo ÂN TỨ THÔNG GIẢI để mọi người đều được gây dựng.

Tác giả bài viết này thấy rằng khi các tín đồ được dạy dỗ đúng đắn và có được kinh nghiệm về ân tứ thì họ có thể vận dụng ân tứ này trong tất cả các trường hợp trên.

Phaolô cũng giải thích rằng khi người ta nói tiếng lạ, thì sự hiểu biết (tâm trí) của họ lơ lững và tâm linh họ (không phải tâm trí) đang nói chuyện với Đức Chúa Trời (ICôr 14:14, 15). "Bởi đó, kẻ nói tiếng lạ, hãy cầu nguyện để được thông giải tiếng ấy " (14:13).

Đức Thánh Linh, Chúa của tất cả các ngôn ngữ, vận hành và cảm động trong tâm linh của một người để họ nói bằng một ngôn ngữ mà họ cũng không biết.

Đây là ân tứ của Thánh Linh, cũng là một ân tứ siêu nhiên như những ân tứ nói trên.

b. Ân Tứ Thông Giải Tiếng Lạ.

Đây là một ân tứ "đi đôi" với ân tứ trên. Trong 14:5, Phaolô viết "Người nói tiên tri là trọng hơn kẻ nói tiếng lạ mà không giải nghĩa để cho Hội Thánh được gây dựng ".

"Nói tiếng lạ" chỉ có ích lợi cho người nói (câu 4) trừ khi kèm theo ân tứ thông giải. Điều này làm cho sứ điệp của họ dễ hiểu đối với hội chúng.

Vì lý do này, Phaolô nói trong câu 13 "Bởi đó, kẻ nói tiếng lạ, hãy cầu nguyện để được thông giải tiếng ấy ". Bằng cách vận dụng cả hai ân tứ này, người nói có thể đem sự gây dựng đến cho Hội Thánh.

Thông giải tiếng lạ cũng là một ân tứ siêu nhiên như ân tứ tiếng lạ hoặc bất kỳ một ân tứ nào trong chín ân tứ thuộc linh. Một người không HỌC ngôn ngữ, nhưng chính Đức Thánh Linh là Đấng cảm động nói tiếng lạ cũng là Đấng cảm động để thông giải.

Ân tứ này không phải là sự thông địch. Thông dịch là dịch theo từng từ hoặc cố dịch theo nguyên văn. Nhưng ân tứ thông giải tiếng lạ nói lên Ý NGHĨA của sứ điệp tiếng lạ đó. Thánh Linh thông giải ý nghĩa những gì nói bằng tiếng lạ đó. Điều này có nghĩa là có nhiều chi tiết và sự giải thích hơn trong tiếng lạ.

Khi cầu nguyện bằng tiếng lạ, thì sự thông giải có thể thuật lại lời cầu nguyện bằng ngôn ngữ đã biết.

Nếu sự thông giải có thể là sự đáp lời cầu nguyện của Đức Chúa Trời, thì hãy để cho hội chúng biết rằng Đức Chúa Trời sẽ làm gì vì cớ lời cầu nguyện và những điều kiện phải được thỏa mãn để sự cầu nguyện được đáp lời.

Sự liên kết giữa người nói tiếng lạ và người thông giải là Thánh Linh, Đấng cảm động cả hai.

c. Ân Tứ Tiên Tri.

Cuối cùng chúng ta xem xét đến ân tứ thứ ba về lời nói là ân tứ tiên tri.

Đây không phải là sự rao giảng, mặc dù nhiều khi sự rao giảng cũng nhờ ân tứ tiên tri. Nếu có trường hợp như vậy thì người rao giảng đang nói bằng lời tiên tri (14:6). Trong tiếng HyLạp có nhiều từ được dùng trong Kinh Thánh Tân Ước chỉ "sự rao giảng".

Nhưng nói tiên tri có nghĩa là "nói như có người đang hướng dẫn ", "nói theo sự cảm động ", "nói lên những lời không được chuẩn bị hay suy gẫm trước ".

Ân tứ tiên tri cũng là một ân tứ siêu nhiên như bất kỳ một ân tứ nào khác.

Đó không phải là một sứ điệp do tâm trí tự nhiên chuẩn bị và soạn ra nhưng là một sứ điệp tuôn ra từ tâm linh bên trong.

Mục đích của ân tứ này có ba điều: "Gây dựng, khuyên lơn và an ủi " (14:3).

Mặc dù lời tiên tri là lời nói theo sự cảm động nhưng người nói vẫn kiểm soát được ân tứ này. Dó đó trong 14:32 chép "Linh của các tiên tri thuận phục sự kiểm soát của các tiên tri " (Bản NIV).

Điều này có nghĩa là ý chí và khả năng của con người có thể điều chỉnh sự vận hành của ân tứ thuộc linh này. Bản Living Bible dịch câu trên như sau: "Hãy nhớ rằng một người có sứ điệp đến từ Đức Chúa Trời thì có quyền năng để tự mình dừng lại hoặc đợi đến phiên mình ".

Chúng ta đã xem xét sơ lược ba ân tứ về lời nói theo sự cảm động - Đó là ân tứ nói tiếng lạ, ân tứ thông giải và ân tứ nói tiên tri.

Những ân tứ này sẽ được vận hành trong mọi Hội Thánh. Đó là những đặc điểm của Hội Thánh Tân Ước và là một phần của khuôn mẫu Tân Ước cho Hội Thánh ngày hôm nay.

(GHI CHÚ: Phần D1 có nói nhiều về các ân tứ Thánh Linh).

C. CON ĐƯỜNG TỐT LÀNH HƠN

Ngày nay khi phải đối diện với thách thức của các ân tứ thuộc linh, nhiều người đã trích dẫn câu Kinh Thánh sau để ứng dụng sai "Tôi sẽ chỉ cho anh em CON ĐƯỜNG TỐT LÀNH HƠN " (12:31; 13:1-13).

Thật là sai lầm khi xác quyết rằng "con đường tốt lành hơn " là con đường yêu thương chứ không phải các ân tứ.

Chúng ta có tin rằng sứ đồ Phaolô dạy chúng ta dùng TÌNH YÊU THƯƠNG để thay thế CÁC ÂN TỨ THÁNH LINH không? Không.

Đoạn 13 được đặt một cách khôn ngoan giữa đoạn 12 và 14 để đưa ra sự quân bình hài hòa giữa TRÁI THÁNH LINH (điển hình là tình yêu thương) với CÁC ÂN TỨ THÁNH LINH. Trái của Thánh Linh giúp chúng ta bày tỏ bản tánh của Đấng Christ cho người khác. Còn các ân tứ Thánh Linh làm cho chúng ta bày tỏ quyền năng của Đấng Christ cho người khác. Chúng ta đều cần cả hai.

Trái Thánh Linh được nói đầy đủ trong Ga 5:22, 23 nhưng TÌNH YÊU THƯƠNG bao gồm tất cả các trái thuộc linh này.

TRÁI là kết quả của sự trưởng thành. Để có trái cần phải có thời gian để lớn lên và trưởng thành. Cũng vậy TRÁI của Thánh Linh là kết quả của sự lớn lên và trưởng thành thuộc linh. Đó là bằng chứng về bản tánh Cơ đốc được hình thành trong đời sống của chúng ta bởi Đức Thánh Linh.

CÁC ÂN TỨ thì không như vậy. Các ân tứ được cung cấp như là sự trang bị siêu nhiên cho chức vụ và để phục vụ. CÁC ÂN TỨ này được Thánh Linh phân phát (ban cho cách nhưng không). TRÁI được Thánh Linh tạo ra và là một phần của chúng ta.

Do đó trong ICôr 13:1-13, Phaolô viết rằng dù ông có nói "các thứ tiếng loài người và thiên sứ. .. nói tiên tri. .. có tri thức. .. có đức tin " v.v. .. (tất cả đều tốt và đáng ca ngợi) nhưng nếu đời sống ông lại thiếu tình yêu thương thì ông cũng chẳng ra gì.

Nói cách khác, chúng ta có thể có CÁC ÂN TỨ của Thánh Linh để phục vụ nhưng lại không sản sinh ra BÔNG TRÁI là tâm tánh của một Cơ đốc nhân.

1. Các Ân Tứ Với Tình Yêu Thương

Thế thì "con đường tốt lành hơn " là gì? Phải chăng tình yêu thương làm mất hết các ân tứ? Hoặc các ân tứ làm mất hết tình yêu thương?

Không! "Con đường tốt lành hơn " là CÁC ÂN TỨ VỚI TÌNH YÊU THƯƠNG. Chúng ta không thể có các ân tứ mà lại không có tình yêu thương và cũng không thể có tình yêu thương mà lại không có các ân tứ. Chúng ta cần có sự quân bình tốt đẹp giữa các ân tứ (sự trang bị) và trái Thánh Linh (phẩm chất).

Bạn nên nhớ là không có sự phân đoạn trong bản gốc (sự phân đoạn này là do người dịch), chúng ta thấy rằng đoạn 13 được tóm gọn trong câu đầu tiên của đoạn 14 "Hãy nôn nả tìm kiếm tình yêu thương, cũng hãy ước ao các ân tứ thuộc linh ".

Do đó, "Con đường tốt lành hơn " dành cho các tín đồ và các Hội Thánh ngày nay là "HÃY NÔN NẢ TÌM KIẾM TÌNH YÊU THƯƠNG, CŨNG HÃY ƯỚC AO CÁC ÂN TỨ THUỘC LINH ". "Con đường" này bao gồm trái phẩm chất Cơ đốc cùng với các ân tứ của sự trang bị siêu nhiên.