Get Adobe Flash player
Tham Khảo Cây Gậy Của Người Chăn Bầy HUẤN LUYỆN NGƯỜI LÃNH ĐẠO A3.3 NHỮNG NGƯỜI LÃNH ĐẠO XỨNG ĐÁNG NOI THEO

Chương 3

NHỮNG NGƯỜI LÃNH ĐẠO XỨNG ĐÁNG

Dẫn nhập

Một quốc gia (hay một Hội Thánh) sẽ phải chịu chung một số phận với những người lãnh đạo mà họ đã chọn lựa. Cựu ước đã minh chứng điều này. Những ai không chấp nhận và đi theo sự lãnh đạo của những người được Đức Chúa Trời lập nên đều phải chịu chung một số phận với những người lãnh đạo ngu dại và phóng đảng mà họ đã lựa chọn.

Êsai đã nói rằng: "Ngài lật đổ mặt đất và làm tan lạc dân cư thầy tế lễ như chúng dân... "(Ês 24:2).

"Những kẻ tiên tri nói tiên tri dối, các thầy tế lễ bởi đó mà cầm quyền! Dân ta đều lấy làm ưa thích "(Giê 5:31).

Lưu ý rằng vấn đề này có hai phương diện. Phương diện thứ nhất là NGƯỜI LÃNH ĐẠO (tiên tri và thầy tế lễ), và phương diện thứ hai là DÂN SỰ. Không phải những người lãnh đạo mới chịu trách nhiệm với Đức Chúa Trời mà cả "những người ưa thích họ" nữa. Đức Chúa Trời sẽ trừng phạt dân sự nếu họ đi theo những người lãnh đạo giả.

Đức Chúa Trời không chỉ lên án những kẻ bán trong đền thờ mà Ngài còn lên án những người mua nữa. Nếu tôi dâng tiền bạc cho những người lãnh đạo nào đó để họ cầu nguyện cho tôi, thì tôi cũng như những người đó, phải chịu trách nhiệm với Đức Chúa Trời vì nghĩ rằng tôi có thể dùng tiền bạc để mua ân tứ của Đức Chúa Trời (Công 8:18-23).

A. CHÚNG TA CÓ TRÁCH NHIỆM PHẢI PHÂN BIỆT NGƯỜI LÃNH ĐẠO CHÂN THẬT

Bởi vì hết thảy chúng ta đều phải khai trình với Đức Chúa Trời, nên chúng ta phải nhận thức được trách nhiệm của chúng ta trong việc phân biệt người lãnh đạo chân thật đáng cho chúng ta noi theo.

1. Một Hội Thánh Hoặc Một Quốc Gia Dấy Lên Hay Sụp Đổ Là Do Người Lãnh Đạo.

Tiên tri Giêrêmi chỉ ra rằng: "Nhiều kẻ chăn chiên đã phá hoại vườn nho ta, giày đạp sản nghiệp ta dưới chơn, làm cho chỗ đất vui thích của ta thành ra rừng hoang.

"Người ta đã làm cho đất ấy ra hoang vu; nó bị phá hại, than thở trước mặt ta. Cả xứ đều hoang vu, vì chẳng có ai để vào lòng "(Giê 12:10, 11).

Đức Chúa Trời đã dùng những tiên tri để nói về những người lãnh đạo tôn giáo của dân Do Thái. Họ đã ngược đãi dân sự và đem sự huỷ diệt đến cho đất nước.

Người lãnh đạo mà bạn theo sẽ cai trị bạn. Bạn sẽ được dấy lên hay vấp ngã tùy thuộc vào người lãnh đạo mà bạn theo.

2. Sự Tăng Trưởng Tâm Linh Bị Hạn Chế Bởi Người Lãnh Đạo.

Hỡi những người lãnh đạo Hội Thánh! Hầu hết Cơ Đốc Nhân sẽ không tăng trưởng tâm linh vượt quá mức độ trưởng thành thuộc linh của các bạn. Đức Chúa Trời ban cho bạn vai trò lãnh đạo để làm gương cho họ noi theo.

Bàn về trách nhiệm của người lãnh đạo với Timôthê, PhaoLô viết: "Người cày ruộng đã khó nhọc thì trước nhất được thâu hoa lợi "(ITi 2:6).

Điều này có nghĩa là trước khi người lãnh đạo kêu gọi tín hữu cầu nguyện, họ phải cầu thay cho tín hữu trước. Nếu họ muốn tín hữu tận tâm cho công việc Chúa, họ phải tận tâm trước nhất. Họ phải trước nhất có được trái mà họ muốn tín hữu tham gia.

a. Dân Ysơraên Bị Hình Phạt Lang Thang Trong Đồng Vắng. Bạn có nhớ dân Ysơraên đã ở trong đồng vắng không? Chính người lãnh đạo đã ngăn cản dân sự được vào đất hứa.

Khi Đức Chúa Trời kêu gọi họ ra khỏi Ai Cập, Ngài định rằng họ sẽ vào Canaan sau bốn mươi ngày. Một người đi bộ nhanh có thể đi bộ từ Ai cập vào đất hứa trong một tuần, nhưng họ phải đi mất bốn mươi năm. Tại sao? Đó là bởi vì những người lãnh đạo.

Mỗi người lãnh đạo được chọn ra từ mười hai chi phái sẽ đi do thám miền đất hứa và đem về bản báo cáo (Dân 13:2-17).

Trong mười hai người chỉ có Giôsuê và Calép trở về với bản báo cáo tốt lành. Mười người kia không tin rằng Đức Chúa Trời sẽ làm điều Ngài đã hứa. Bởi vì khiếp sợ những người giềnh giàng trong xứ Canaan, mười người lãnh đạo này đã đem về bản báo cáo gian ác, bản báo cáo phá hủy lời hứa Đức Chúa Trời.

Điều gì đã xảy ra cho 2.500.000 người đã nghe theo sự từ chối lời hứa của Đức Chúa Trời họ?

Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng: "Trong mọi người đã thấy sự vinh quang ta, phép lạ ta đã làm tại xứ Êdíptô và nơi đồng vắng, là các ngươi đã thử ta mười lần và đã không nghe lời ta, thì chẳng một ai sẽ thấy xứ mà ta đã thề hứa cho tổ phụ chúng nó. Chẳng ai mà đã khinh ta sẽ thấy xứ đó đâu "(Dân 14:22, 23).

Những người lãnh đạo này đã định đoạt số phận của hai triệu rưỡi người. Họ bị trừng phạt phải đi lang thang trong đồng vắng bốn mươi năm. Kế hoạch của Đức Chúa Trời là đem họ vào những phước hạnh mới đã bị phá hủy.

Bạn có thấy chức vụ lãnh đạo rất quan trọng không? Bây giờ bạn đã nhận ra rằng việc chọn lựa một người lãnh đạo xứng đáng là hết sức cần thiết chưa?

B. LÀM THẾ NÀO ĐỂ PHÂN BIỆT NHỮNG NGƯỜI LÃNH ĐẠO TIN KÍNH VÀ NHỮNG NGƯỜI LÃNH ĐẠO GIAN ÁC

1. Họ Vươn Đến Trách Nhiệm Hay Uy Quyền.

Một người lãnh đạo tin kính là người tìm kiếm trách nhiệm. Một người lãnh đạo gian ác là người tìm kiếm uy quyền.

a. Người Lãnh Đạo Tin Kính Tìm Kiếm Trách Nhiệm. Sứ đồ Phao Lô viết: "Vả, tôi mong rằng nhờ ơn Đức Chúa Jêsus, kíp sai Timôthê đến cùng anh em, để tới phiên tôi, tôi nghe tin anh em mà được yên lòng. Thật vậy tôi không có ai như người đồng tình với tôi để thật lòng lo về việc anh em.

"Ai nấy đều tìm lợi riêng của mình, chớ không tìm lợi của Đức Chúa Jêsus Christ. Nhưng anh em đã biết trước sự trung tín từng trãi của người; và biết người trung thành với tôi về việc Tin Lành, như con ở với cha vậy "(Phil 2:19-23).

Timôthê mang trách nhiệm là lo lắng cho Hội Thánh. Ông không tìm kiếm lợi riêng cho mình nhưng tìm kiếm những người hư mất. Ông không tìm kiếm địa vị phù phiếm hay thanh thế cho mình, nhưng tìm kiếm cơ hội để phục vụ và gánh lấy trách nhiệm cho công việc của Đức Chúa Trời và dân sự của Ngài.

Phao Lô đã nói lên những lời đáng buồn này: "Tôi không có ai như người đồng tình với tôi để thật lòng lo về việc anh em. Ai nấy điều tìm lợi riêng mình, chớ không tìm lợi của Đức Chúa Jêsus Christ". Đáng buồn làm sao, PhaoLô chỉ có một người lãnh đạo Hội Thánh mà ông có thể tin cậy giao phó công việc Hội Thánh, là người đặt công việc Chúa lên trên lợi riêng mình.

b. Những Người Lãnh Đạo Gian Ác Tìm Kiếm Uy Quyền. Sứ đồ Phierơ cảnh cáo những người lãnh đạo có thể bị cám dỗ vươn đến uy quyền rằng: "Chẳng phải quản trị phần trách nhiệm chia cho anh em, song để làm gương tốt cho cả bầy "(IPhi 5:2, 3).

Sứ điệp của Phierơ rất rõ ràng. Chức vụ lãnh đạo không phải là cai trị. Người lãnh đạo thuộc linh phải tự ý gánh lấy trách nhiệm chăm lo cho bầy của Đức Chúa Trời như người chăn chiên lo cho bầy chiên."Hãy chăn bầy của Đức Chúa Trời đã giao phó cho anh em, làm việc đó chẳng phải bởi ép tình, bèn là bởi vui lòng, chẳng phải vì lợi dơ bẩn, bèn là hết lòng mà làm "(5:2, 3)

Đức Chúa Trời không lập những người lãnh đạo Hội Thánh lên để họ sử dụng uy quyền trên Hội Thánh.

c. Hai Tấm Gương.

1) Điôtrép: Người Lãnh Đạo Tồi. Sứ đồ Giăng viết rằng:"Tôi đã viết mấy chữ cho Hội Thánh rồi, nhưng Điôtrép là kẻ ưng đứng đầu Hội Thánh không muốn tiếp rước chúng ta ". Đây là người lãnh đạo đang muốn vươn đến uy quyền bởi vì thanh thế thường đi kèm với uy quyền. Vì vậy sứ đồ Giăng cảnh cáo rằng: "Cho nên, nếu tôi đến, tôi sẽ bới việc xấu người làm, là lấy lời luận độc ác mà nghịch cùng chúng ta. Điều đó còn chưa đủ, người lại không tiếp rước anh em nữa, mà ai muốn tiếp rước thì người lại ngăn trở và đuổi ra khỏi Hội Thánh... "(IIIGi 3Ga 1:8,10).

Bạn đã bao giờ bị cấm đoán không được có mối quan hệ với anh em ở những Hội Thánh khác, và nếu bạn làm như vậy thì bạn bị bảo là không trung thành chưa?

Nên nhớ rằng sự trung thành của chúng ta trước nhất là đối với Đức Chúa Trời và lời của Ngài (Kinh Thánh). Sau đó, chúng ta trung thành với tất cả những tín hữu đã được tái sanh, cho dù người đó là người Công giáo, Tin Lành hay Ngũ tuần. Chúng ta cũng phải trung thành với người lãnh đạo Hội Thánh của chúng ta. Nếu họ không đòi hỏi chúng ta trái mạng lịnh của Chúa, hoặc lời của Ngài, hoặc giảm đi mối thông công, giúp đỡ với anh em trong đức tin, chúng ta có thể theo họ.

Nếu một người lãnh đạo bảo bạn không thể có mối thông công với anh em ngoài Hội Thánh của bạn, bạn đang đối đầu với "linh Điôtrép ". Đây là linh không tiếp rước anh em. Nếu bạn vi phạm sự hạn chế của họ, thì loại người lãnh đạo này sẽ tìm cách dứt phép thông công bạn khỏi Hội Thánh.

Giăng đã khuyên bảo những Cơ Đốc nhân làm gì với vấn đề này? "HỠI KẺ RẤT YÊU DẤU, CHỚ BẮT CHƯỚC ĐIỀU DỮ NHƯNG HÃY BẮT CHƯỚC ĐIỀU LÀNH... "

Bạn không bị bắt buộc phải theo một người lãnh đạo dữ. Khi một người lãnh đạo bắt đầu giành giựt uy quyền thì hãy cắt đứt mối liên hệ với người đó. Hãy cầu xin Đức Chúa Trời khiển trách người đó ăn năn.

Một trong những cách mà Đức Chúa Trời sửa trị một người lãnh đạo lầm lỗi là khi những tín hữu khác không còn theo người đó nữa. "NHƯNG BẮT CHƯỚC ĐIỀU LÀNH, ai làm điều lành là thuộc về Đức Chúa Trời; còn kẻ làm dữ chẳng hề thấy Đức Chúa Trời "(1:12).

2) Đêmêtriu: Người Lãnh Đạo Tốt. Đức Chúa Trời cho chúng ta một sự lựa chọn người lãnh đạo trong thân thể của Đấng Christ. Sứ đồ Giăng đã ca ngợi Đêmêtriu là một người lãnh đạo đáng theo. "Mọi người đều làm chứng tốt cho Đêmêtriu, và chính lẽ thật cũng chứng cho... "(1:12).

Chúng ta được quyền chọn lựa để theo người lãnh đạo tốt và từ bỏ người lãnh đạo tồi. Đừng theo những người lãnh đạo đang vươn đến uy quyền và tìm cách cai trị những người xung quanh họ.

2. Họ Nuôi Dưỡng Bầy Hay Hớt Lông Bầy?

Một người lãnh đạo tốt quan tâm đến việc NUÔI DƯỠNG bầy. Còn người lãnh đạo tồi thì quan tâm đến việc hớt lông bầy.

a. Những Người Lãnh Đạo Tin Kính Nuôi Dưỡng Bầy. Giêrêmi là một tiên tri cho các người lãnh đạo Hội Thánh. Ông biết rằng Đức Chúa Trời đã phán hứa: "...Ta sẽ ban các kẻ chăn giữ vừa lòng ta cho các ngươi, các kẻ ấy sẽ lấy sự sáng suốt khôn ngoan mà chăn nuôi các ngươi "(Giê 3:15).Nếu bạn đúng là người lãnh đạo vừa lòng Đức Chúa Trời, điều quan tâm trước nhứt của bạn sẽ là nuôi dưỡng bầy.

Đức Chúa Trời tiếp tục hứa rằng: "Ta sẽ nhóm những con sót lại của bầy ta, từ các nước mà ta đã đuổi chúng nó đến. Ta sẽ đem chúng nó trở về trong chuồng mình; chúng nó sẽ sanh đẻ thêm nhiều. Ta sẽ lập lên những kẻ chăn nuôi chúng nó; thì sẽ chẳng sợ hãi nữa, và không thiếu một con nào, Đức Giê-hô-va phán vậy "(23:3, 4).

Những người lãnh đạo nuôi dưỡng bầy là những người lãnh đạo mà chúng ta muốn đi theo.

b. Những Người Lãnh Đạo Gian Ác Hớt Lông Bầy. Giêrêmi xem đây là công việc của những lãnh đạo chạy việc, ông đã quở trách họ. Chúng ta được hướng dẫn tránh xa những người lãnh đạo ngược đãi bầy.

"Vì không có kẻ chăn thì chúng nó tan lạc; đã tan lạc thì chúng nó trở nên mồi cho hết thảy loài thú ngoài đồng. "

"Những chiên ta đi lạc trên mọi núi và mọi đồi cao, những chiên ta tan tác trên cả mặt đất, chẳng có ai kiếm, chẳng có ai tìm.

"Vậy nên, hởi kẻ chăn, hãy nghe lời Đức Giê-hô-va phán rằng: Thật như ta hằng sống, vì tại không có kẻ chăn, nên những chiên ta đã làm mồi, và đã trở nên đồ ăn của mọi loài thú ngoài đồng, những kẻ chăn của ta cũng không tìm kiếm chiên ta, nhưng chúng nó chỉ nuôi mình mà không chăn nuôi chiên ta. Vì cớ đó, hỡi kẻ chăn, hãy nghe lời Đức Giê-hô-va: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta nghịch cùng những kẻ chăn đó, ta sẽ đòi lại chiên của ta nơi tay chúng nó, ta không để cho chúng nó chăn chiên ta nữa, và chúng nó cũng không thể tự chăn nuôi lấy mình nữa; nhưng ta sẽ móc chiên ta ra khỏi miệng chúng nó, hầu cho chiên không làm đồ ăn cho chúng nó "(Êxê 34:1-10).

Vài năm trước đây, tôi đã nghe một người lãnh đạo tôn giáo nổi tiếng giảng về mối liên hệ tương xứng giữa Mục sư và tín đồ.

Ông tin rằng người tín hữu tồn tại là để phục vụ người lãnh đạo. Tôi nhớ chính xác lời của ông rằng: "khi tôi cần quét vôi lại ngôi nhà, tôi chỉ cần gọi một vài người trong bầy của tôi đến và họ quét vôi ngôi nhà cho tôi. Khi tôi cần thu hoạch mùa màng, tôi chỉ cần gọi một vài người trong bầy của tôi và họ đến thu hoạch lúa cho tôi ".

Tôi thật khó thể tin rằng một người biết rõ đường lối của Đức Chúa Trời và bước đi trong nẻo của Ngài như ông lại có thể nói rằng bầy tồn tại là để phục vụ ông hơn là ông tồn tại để phục vụ bầy.

Đức Chúa Trời phán lớn và rõ ràng rằng: "HÃY TRÁNH XA NHỮNG LOẠI NGƯỜI LÃNH ĐẠO NHƯ VẬY... những người đó chỉ hớt lông chiên, dùng chiên để phục vụ cho những nhu cầu của chính họ.

Tiên tri MiChê đã cho thấy cả những người lãnh đạo chính trị lẫn những người lãnh đạo thuộc linh đã đồi bại như thế nào:"Các ngươi lấy huyết xây thành Siôn, và lấy sự gian ác xây thành Giêrusalem. Các quan trưởng xét đoán vì của hối lộ, các thầy tế lễ dạy dỗ vì tiền công, còn các kẻ tiên tri nói tiên tri vì bạc "(Mi 3:10, 11).

Những người lãnh đạo trong thời Michê chỉ phục vụ cho một điều, tiền bạc. Hãy coi chừng tiền bạc trở thành động cơ và nỗi bận tâm của người lãnh đạo. Lòng tham tiền bạc là cội rễ của mọi điều ác và bất cứ khi nào tiền bạc trở thành động cơ của mong muốn nắm giữ vai trò lãnh đạo, thì sự hủy diệt sẽ lập tức theo sau.

Tiên tri Michê còn cho biết thêm: "...rồi chúng nó nương cậy Đức Giê-hô-va mà rằng: Đức Giê-hô-va há chẳng ở giữa chúng ta sao? Tai vạ sẽ chẳng đến trên chúng ta. Vậy nên, vì cớ các ngươi, Siôn sẽ bị cày như ruộng, Giêrusalem sẽ trở nên như đống đổ nát "(câu 11,12)

Đức Chúa Trời phán rằng nếu chúng ta cho phép những người lãnh đạo giả dối cứ ở trong quyền lực thì cả những người lãnh đạo và dân sự sẽ bị ném vào sự hủy diệt. Đức Chúa Trời sẽ phán xét cả quốc gia bởi vì lỗi lầm của những người lãnh đạo.

Chúng ta phải từ chối không theo những người lãnh đạo hớt lông chiên. "Hỡi những kẻ rất yêu dấu, chớ bắt chước (theo: follow) điều dữ... "(IIIGi 3Ga 1:11)

Chúa Jêsus Thiết Lập Sự Thẩm Định Phẩm Chất. Chúa Jêsus thiết lập sự thẩm định phẩm chất cho những người lãnh đạo khi Ngài phán rằng:

"Kẻ chăn thuê chẳng phải là người chăn, và chiên không thuộc về nó, nếu thấy muông sói đến, thì nó bỏ chiên chạy trốn, muông sói cướp lấy chiên và làm cho tản lạc. Ấy vì nó là kẻ chăn thuê, chẳng lo lắng chi đến chiên "(Giăng 10:12-13).

Kẻ chăn thuê lo lắng về điều gì? Tiền công (tiền bạc). Đó là động cơ duy nhất của kẻ chăn thuê. Kẻ chăn thuê không chăm lo cho chiên. Họ chỉ quan tâm đến việc kiếm lợi từ những con "chiên câm ". Đó là thái độ của kẻ chăn thuê.

Người chăn thật thì lo lắng cho chiên, bỏ sự sống mình vì chiên, và nếu cần thiết, họ có thể chịu đói, khát để nhìn thấy bầy chiên được no đủ. Họ không bao giờ căn cứ trên việc lương nhiều hay ít, chức vụ cao hay thấp.

Điều này không có nghĩa là người chăn chiên thật và trung tín không có quyền hưởng sự tài trợ về tài chánh.

Kinh Thánh đã dùng một hình ảnh ngụ ngôn để dạy chúng ta phải có bổn phận lo về mặt tài chánh cho người chăn thật."Chớ khớp miệng con bò đang đạp lúa, " Kinh Thánh cho phép nó có quyền ăn những bông lúa nó đang đạp.

Bằng cách này, Đức Chúa Trời dạy chúng ta rằng những người lãnh đạo Hội Thánh phải được lo về mặt tài chánh. Tuy nhiên, nếu con bò ăn hết thảy mọi thứ nó đang đạp, thì sự chọn lựa duy nhất của người nông dân là khớp miệng nó hoặc thay con bò khác.

d. Satan Cám Dỗ Những Người Lãnh Đạo. Đây là những điều khó nói, nhưng chúng ta sẽ vô cùng xao lãng nếu không chỉ ra bốn điều mà SaTan dùng để cám dỗ những người lãnh đạo:

1) Tham mê tiền bạc

2) Tham mê địa vị.

3) Tham mê quyền lực (kiêu ngạo), và

4) Tham mê đàn bà (tà dâm).

Chỉ có ân điển của Đức Chúa Trời mới giữ người lãnh đạo không trở thành nạn nhân của một hoặc hơn trong bốn tội này.

Người lãnh đạo phải thường xuyên cầu nguyện và kiểm tra cẩn thận động cơ của mình, rồi hãy để cho Đức Thánh Linh chiếu rọi vào những chỗ cần phải ăn năn. Kết quả là người đó sẽ chiến thắng mọi cám dỗ.

Satan sẽ vào bằng những cánh cửa của những động cơ sai lầm bất khiết, và bắt giam người lãnh đạo. Điều này càng nhấn mạnh sự cần thiết của việc bảo vệ người lãnh đạo bằng sự cầu nguyện và cầu thay.

Chúng ta được hướng dẫn phải cầu nguyện cho hết thảy mọi uy quyền, bao gồm cả uy quyền thuộc linh và uy quyền của đời này."Vậy trước hết mọi sự ta dặn rằng: Phải khẩn nguyện, cầu xin, kêu van, tạ ơn cho... hết thảy các bậc cầm quyền... "(ITi 2:1, 2).

3. Họ Tập Họp Hay Làm Tản Lạc Bầy?

Hãy theo những người lãnh đạo tập họp bầy. Hãy tránh những người lãnh đạo làm tản lạc bầy.

a. Những Người Lãnh Đạo Tin Kính Tập Họp Bầy.

"Nầy Đức Giê-hô-va đã lấy quyền năng mà đến... Ngài sẽ chăn bầy mình như người chăn chiên, THÂU (tập họp) các con chiên con vào cánh tay mình và ẵm vào lòng, từ từ (nhẹ nhàng) dắt các con chiên cái đang cho bú "(Ês 40:10, 11).

Đó là hình ảnh của người chăn thật - là người tập họp các con chiên. Đức Chúa Trời muốn chúng ta theo những người lãnh đạo quên mình để tập họp bầy. Hãy lưu ý rằng: Thái độ của những người đó là tập hợp cách nhẹ nhàng. Những người lãnh đạo thật của Đức Chúa Trời là những người hiền từ.

Đavít, người chăn chiên vĩ đại của Ysơraên nói rằng: "Sự hiền từ Chúa đã làm tôi sang trọng "(Thi 18:35). Hiền từ và khiêm tốn không phải là sự yếu đuối.

Người ta nói về Chúa Jêsus của chúng ta rằng: "Người chẳng bẻ cây gậy đã dập và chẳng dụt tim đèn còn hơi cháy... "(Ês 42:3). Tại sao vậy?

Ngài là một người chăn chiên hiền lành. Nếu Ngài thấy một người đang bị thương tích, Ngài sẽ chữa lành. Nếu Ngài thấy một người đang chiến đấu cho chức vụ của mình, Ngài sẽ đến để quạt lên tim đèn còn hơi cháy (là kết quả của những cố gắng thật tâm) cho đến khi nó cháy sáng lên trong lẽ thật và sự thánh khiết.

Chúa Jêsus làm cho những cố gắng yếu ớt của chúng ta trong chức vụ trở nên mạnh mẽ.

Nhiều người đang thành tâm chiến đấu để bộc lộ ân tứ của họ. Họ là những tim đèn còn hơi cháy. Người lãnh đạo không nên dập tắt họ, nhưng phải thổi lên để họ trở thành những ngọn lửa bùng cháy. Đó là ý nghĩa của chức vụ lãnh đạo hiền lành. Đây là loại người chăn tập họp bầy chiên.

b. Những Người Lãnh Đạo Gian Ác Làm Tản Lạc Bầy. Nói theo cách khác có những người lãnh đạo tồi chỉ làm tản lạc bầy. Chúa phán về họ rằng: "Khốn thay cho những kẻ chăn (Mục sư) hủy diệt và làm tan lạc bầy chiên của đồng cỏ ta. Vậy nên, về những kẻ chăn giữ dân Ngài (Mục sư),thì Giê-hô-va Đức Chúa Trời của dân Ysơraên phán như vầy: Các ngươi làm tan lạc bầy chiên ta, đã đuổi đi và không thăm nom đến; nầy ta sẽ thăm phạt các ngươi về những việc dữ mình làm, Đức Giê-hô-va phán vậy. (Giê 23:1, 2).

Người chăn chiên thật tập họp bầy, còn những người chăn giả thì làm cho tản lạc, gây xáo trộn và chia rẽ, chúng ta phải tránh xa loại người lãnh đạo này.

4. Họ Có Thừa Nhận Quyền Của Đức Chúa Trời Trên Chiên Hay Không?

Người lãnh đạo tốt sẽ thừa nhận uy quyền của Đức Chúa Trời đối với chiên.

Người lãnh đạo tồi sẽ tuyên bố rằng chiên thuộc về mình.

a. Những người lãnh đạo gian ác tuyên bố chiên thuộc về họ. Người chăn giả tuyên bố rằng chiên thuộc về họ và đưa ra quyền đòi hỏi trên chiên. Kinh Thánh không hề nói đến điều này, nhưng ngược lại, Kinh Thánh tuyên bố rõ ràng rằng chiên chỉ thuộc về một mình Đức Chúa Trời, chứ không thuộc về một người chăn chiên thứ (under shepher) nào cả.

b. Những Người Lãnh Đạo Tin Kính Nhận Biết Chiên Thuộc Về Đức Chúa Trời. Kinh Thánh tuyên bố:"...chúng tôi (chúng ta) là dân sự (CỦA) NGÀI, là bầy chiên (CỦA) đồng cỏ NGÀI "(Thi 100:3),và Đức Giê-hô-va là Đấng chăn giữ CỦA tôi... "(Thi 23:1).

Chúng ta đọc thấy lời tiên tri liên quan đến Chúa Jêsus rằng: "Ta sẽ lập trên chúng nó chỉ một kẻ chăn, người sẽ chăn chúng nó, tức là Đavít, tôi tớ ta... chúng nó sẽ biết ta, Đức Giê-hô-va là Đức CHúa Trời chúng nó, ở cùng chúng nó, và biết nhà Ysơraên chúng nó là dân (CỦA) TA, Chúa Giê-hô-va phán vậy. Các ngươi là chiên CỦA TA, là chiên CỦA đồng cỏ TA; các ngươi là loài người, và ta là Đức Chúa Trời các ngươi, Chúa Giê-hô-va phán vậy... "(Êxê 34:23, 30, 31).

Đức Chúa Trời có quyền trên chiên, chúng thuộc về một mình Ngài và Ngài muốn chúng ta biết điều đó. Họ không thuộc về bất cứ người lãnh đạo Hội Thánh nào hay giáo phái nào, họ chỉ thuộc về Đức Chúa Trời.

PhaoLô nhắc nhở chúng ta: "Vì chưng anh em đã được chuộc bằng giá cao rồi. Vậy, hãy lấy thân thể mình làm sáng danh Đức Chúa Trời "(ICôr 6:20). Chúa Jêsus đã mua chuộc chúng ta, chúng ta không còn thuộc riêng về mình nữa, nhưng chúng ta thuộc về Ngài; Vì vậy chúng ta phải làm sáng danh Ngài bằng thân thể đang thuộc về Ngài của chúng ta.

Ngài đặt quyền của Ngài trên chúng ta và đánh dấu của Ngài trên chúng ta. Không ai có quyền đánh dấu trên những con chiên đã được đánh dấu.

PhaoLô viết: "Trong mình tôi có đốt dấu vết của Đức Chúa Jêsus vậy "(Ga 6:17). Phaolô vui mừng vì ông không mang dấu của ai ngoại trừ dấu của Đức Chúa Jêsus. Ông muốn được tự do đối với hết thảy mọi người, để ông có thể trở thành tôi tớ của hết thảy mọi người (ICôr 9:19). Đó là cách mà Đức Chúa Trời muốn dân sự Ngài làm như vậy.

Người chăn thật là người nhận biết quyền của Đức Chúa Trời. Còn những ai mong muốn cầm quyền trên chiên của Đức Chúa Trời là những người chăn giả.

c. Đức Chúa Trời Lập Những Người Chăn Thứ. Hãy nhớ rằng: ý muốn của Đức Chúa Trời là muốn chúng ta ở trong một Hội Thánh và có một người lãnh đạo Hội Thánh tốt. Hơn nữa, chúng ta phải trung tín tham gia thờ phượng và cầu nguyện, phục vụ và dâng hiến cho những mục đích và mục tiêu của cộng đồng đó.

Đức Chúa Trời lập lên những người chăn chiên thứ (under-shepher) nhưng chúng ta không thuộc về họ, chúng ta thuộc về Đấng chăn chiên trưởng. Sứ đồ Phierơ viết: "Khi ĐẤNG LÀM ĐẦU CÁC KẺ CHĂN CHIÊN hiện ra, anh em sẽ được mão triều thiên vinh hiển chẳng hề tàn héo "(IPhi 5:4).

d. Chiên Phải Theo Đấng Chăn Chiên Trưởng Của Chúng. Như đã đề cập ở trên, nan đề không chỉ liên quan đến người chăn, mà còn liên quan đến chiên. Chiên thường tìm kiếm sự vinh hiển cho chúng bằng cách chạy theo những người lãnh đạo có chức vụ nổi bậc. Thái độ kiêu ngạo này sanh ra tư tưởng bè phái và sự chia rẽ.

Phao Lô đã quở mắng những tín hữu tại Côrinhtô về điều này: "...Trong anh em có sự tranh cạnh... anh em mỗi người nói như vầy: Ta là môn đồ của PhaoLô, ta là của Apôlô, ta là của Shêpha (phierơ)...Đấng Christ bị phân rẽ ra sao? Có phải PhaoLô đã chịu đóng đinh trên cây thập tự thế cho anh em hay là anh em đã nhơn danh PhaoLô mà chịu báptem sao? "(ICôr 1:11-13).

PhaoLô đã nghiêm khắc nhắc nhở Hội Thánh Côrinhtô rằng họ chỉ thuộc về một Đấng đã trả giá cho họ. "...có phải PhaoLô đã chịu đóng đinh trên thập tự giá cho anh em? ". Câu trả lời hoàn toàn rõ ràng, KHÔNG! Phaolô không chết thế cho họ mà là Đấng Christ. Vì vậy, họ chỉ thuộc về Ngài và chỉ nên theo một mình Ngài.

Thật là đáng buồn cho những ai lìa bỏ Đấng Christ để chạy theo những người chăn thứ.

PhaoLô đã nói với Hội Thánh Côrinhtô rằng: "Tôi lấy sữa nuôi anh em chớ chẳng lấy đồ ăn cứng, vì anh em không chịu nỗi; đến bây giờ cũng chưa chịu được, vì anh em hãy còn thuộc về xác thịt.

"Thật bởi trong anh em có sự ghen ghét tranh cạnh, anh em há chẳng phải là tánh xác thịt ăn ở như người thế gian sao? Có người thì nói rằng: Ta là môn đồ của Phaolô, kẻ thì nói rằng: Ta là của Apôlô, vậy anh em há chẳng phải là người cũng như kẻ khác sao?

"Thế thì, Apôlô là ai? Phaolô là ai? Ấy là kẻ tôi tớ mà bởi kẻ đó anh em đã tin cậy, y theo Chúa đã ban cho mọi người. Vậy, người trồng kẻ tưới đều không ra gì, song Đức Chúa Trời là Đấng làm cho lớn lên "(ICôr 3:2-5, 7).

C. CHÚNG TA LÀ CHIÊN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Hình ảnh ngụ ngôn sau cho chúng ta thấy mối liên hệ giữa người chăn chiên trưởng và chiên. Chúa Jêsus là Đấng chăn chiên trưởng và chúng ta là chiên của Ngài. (Phải nhớ rằng chúng ta phải lánh xa những người tuyên bố rằng chiên là của họ).

1. Bầy Phải Được Nhóm Hiệp Lại.

Chúng ta đọc về câu chuyện của GiaCốp lần đầu tiên gặp Rachên, con gái của Laban trong Sáng thế ký.

"Giacốp hỏi mấy tay chăn chiên rằng: Hỡi các anh, các anh ở đâu đây? Bọn đó đáp rằng: Chúng tôi ở Charan đến. Người hỏi: Các anh có biết Laban con trai Nacô chăng? Đáp rằng: chúng tôi biết. Lại hỏi: Người có được mạnh giỏi chăng? Đáp rằng người vẫn được mạnh giỏi, và nầy Rachên, con gái người đang đi đến cùng bầy chiên kia.

"Người nói: Nầy, trời hãy còn sớm, chưa phải là giờ nhóm hiệp các súc vật, vậy các anh hãy cho bầy chiên uống nước, rồi thả đi ăn lại đi. Đáp rằng chúng tôi làm như vậy chẳng được, phải đợi các bầy hiệp lại đủ hết rồi, bấy giờ mới lăn hòn đá trên miệng giếng ra, cho bầy uống nước được. Vả, đương lúc người còn nói chuyện cùng bọn đó, thì Rachên dắt bầy chiên của cha nàng đến, vì nàng vốn là người chăn chiên "(Sáng 29:4-9).

Đây là câu chuyện về cuộc hành trình đầu tiên của GiaCốp khi ông gặp những người chăn chiên và con gái của LaBan đang dẫn chiên đến. GiaCốp đề nghị giúp đỡ nhưng họ nói rằng trước hết các bầy phải được nhóm hiệp lại rồi mới cho uống nước.

Bạn có biết điều gì đang ngăn cản chiên của Đức Chúa Trời được cho uống nước không? Bởi vì các kẻ chăn chiên thứ không đem bầy chiên lại với nhau. Họ giữ chiên lại cho họ. Theo câu chuyện này họ không thừa nhận quyền của Laban trên bầy chiên.

Rachên giữ chiên cho cha nàng. Mặc dầu nàng là một người chăn chiên, nàng vẫn thừa nhận chiên thuộc về cha mình. Những người lãnh đạo phải làm như vậy.

Bạn sẽ không thấy nước được đổ ra cho đến khi những người chăn chiên thứ mang bầy chiên lại với nhau trong sự thừa nhận quyền của Đức Chúa Trời trên chiên.

2. Đức Chúa Trời Ban Phước Khi Có Sự Hiệp Một.

Bất cứ khi nào bạn nhận thấy rằng bầy của Đức Chúa Trời được mang lại cùng nhau bạn sẽ thấy phước hạnh của Đức Chúa Trời được đổ xuống. Khi bạn đi dự những cuộc họp do nhiều Hội Thánh tổ chức, đó là những cuộc hội họp dưới sự lãnh đạo của Đức Chúa Trời, và bạn sẽ thấy sự hiện diện của Đức Chúa Trời tại đó.

Đức Chúa Trời bắt đầu tuôn đổ một sự tươi mới của Thánh Linh Ngài vào năm 1966-67, đặc điểm của buổi nhóm là người Tin Lành và người Công giáo tiến đến cùng nhau. Trong những buổi nhóm như vậy tại những nơi mà họ có thể tập trung cả hai. Đức Chúa Trời đã tuôn đổ phước hạnh của Ngài như mưa dào.

Nhưng về sau, điều này không còn xảy ra mạnh mẽ nữa. Bức tường của sự chia rẽ bị xây cao lên lại, và giữa các tín hữu có sự xa lánh nhau bởi vì những người lãnh đạo e ngại rằng các tín hữu của họ sẽ làm việc với những người ở ngoài giáo phái của họ.

Chỉ khi nào chúng ta ăn năn và từ bỏ khuynh hướng tôn sùng giáo phái của mình thì Đức Chúa Trời sẽ tuôn đổ một phong trào phục hưng, còn nếu không chúng ta sẽ thấy Đức Chúa Trời hoàn toàn cất phước hạnh đó khỏi các Hội Thánh. Đức Chúa Trời sẽ lại tuôn đổ phước hạnh của Ngài nếu chúng ta ăn năn khuynh hướng xác thịt, kém trưởng thành và phân rẽ (thần tượng giáo phái của mình). Đức Chúa Trời sẽ dấy những người khác lên nếu chúng ta không hòa hiệp nhau trong sự hiệp một và tình yêu thương. Ngài muốn đem chiên lại với nhau và lăn hòn đá đi để chiên uống nước.

Hãy thừa nhận quyền của Đức Chúa Trời trên chiên. Hãy thừa nhận khẩu hiệu của Đức Chúa Trời cho chúng ta là yêu thương. Hãy nhận biết rằng khi chúng ta hòa hiệp nhau dưới sự dẫn dắt của Ngài, thì Ngài sẽ làm cho chúng ta lớn lên về mặt tâm linh cũng như về số lượng bởi những phước hạnh dư dật của Ngài.

Khi GiaCốp gần chết, ông đã nói tiên tri rằng: "Cây phủ việt chẳng hề rời khỏi Giu đa, kẻ lập pháp không dứt khỏi chơn nó, cho đến chừng Đấng SiLô (Một danh hiệu khác của Chúa Jêsus) hiện tới, và các dân phục Đấng đó "(49:10). Khi chúng ta chạy đến với Ngài, hòn đá sẽ được lăn ra, nước sẽ sẵn sàng, và chiên sẽ thỏa mãn cơn khát.

Có lẽ lời của Ghêđêôn khi đã cao tuổi là rõ ràng nhất: "Bấy giờ những người Ysơraên nói cùng Ghêđêôn rằng: xin ông, con trai và cháu ông sẽ quản trị chúng tôi, vì ông đã giải cứu chúng tôi khỏi tay dân Mađian. Nhưng Ghêđêôn đáp cùng chúng rằng: Ta chẳng quản trị các ngươi, con trai ta cũng không quản trị các ngươi đâu; ĐỨC GIÊHÔVA SẼ QUẢN TRỊ CÁC NGƯƠI. "(Quan 8:22, 23).

Mọi người lãnh đạo nên bắt chước thái độ của Ghêđêôn. Đó là thái độ đúng đắn. Hãy đi theo những người lãnh đạo như vậy. Chúng ta là chiên của Đức Chúa Trời đã được trả giá, chúng ta không thuộc về chính mình nữa, cũng không thuộc về một ai khác, nhưng chỉ thuộc về một mình Đức Chúa Trời.