Get Adobe Flash player
Tham Khảo Cây Gậy Của Người Chăn Bầy HUẤN LUYỆN NGƯỜI LÃNH ĐẠO A3.2 GIỚI HẠN CỦA UY QUYỀN

Chương 2

GIỚI HẠN CỦA UY QUYỀN

Dẫn nhập

"Vì có một con trẻ sinh cho chúng ta, tức là một con trai ban cho chúng ta; quyền cai trị sẽ nấy trên vai Ngài. Ngài sẽ được xưng là Đấng lạ lùng, là Đấng mưu luận, là Đức Chúa Trời quyền năng là Cha đời đời là Chúa bình an. QUYỀN CAI TRỊ và SỰ BÌNH AN Ngài cứ thêm mãi không thôi "(Ês 9:5, 6).

Gần 2.800 năm trước, Êsai đã nói tiên tri về một Đấng sẽ đến và được xưng là "Chúa Bình An". Lời tiên tri này đã được ứng nghiệm trong Chúa Jêsus.

Nói về quyền tể trị của Chúa Jêsus, sứ đồ PhaoLô cho chúng ta biết rằng sự công bình, bình an và vui mừng là dấu hiệu của những người chấp nhận quyền tể trị của Chúa Jesus trên đời sống họ. (Rô 14:17).

Điều gì mô tả sự tể trị của Đấng Christ? Và đó là sự tể trị gì?

Đó không phải là sự tể trị của con người mà trong đó mỗi người tự do làm những điều mình "cảm thấy là đúng hoặc là tốt", cho dù điều đó không ảnh hưởng gì đến họ. Đây là điều những kẻ suy đồi, những triết gia theo chủ nghĩa khoái lạc ủng hộ.

Đó không phải là sự tự do sống trong tội lỗi, trong sự đồng tính luyến ái trái tự nhiên, hoặc là mối quan hệ đồng dục nữ mà những thành viên trong phong trào "tự do của phụ nữ" ở Phương tây đưa ra.

Sự tể trị của Chúa Jêsus Christ chúng ta là sự tể trị của tình yêu, phước hạnh và vui mừng, làm cho con người càng gần hơn trong mối tương giao với Đức Chúa Trời và với nhau.

Đây là mục đích của chương này và nó sẽ giúp cho chúng ta làm quen với sự tể trị công bình, bình an và vui mừng trong Đức Thánh Linh là sự tể trị mà Chúa Jêsus muốn dùng để cai trị chúng ta trong Hội Thánh của Ngài.

A. BỐN MỨC ĐỘ UY QUYỀN ĐƯỢC BAN CHO LOÀI NGƯỜI

Bốn mức độ của uy quyền dành cho loài người sẽ được đề cập sau đây. Khi được sử dụng cách thích hợp, chúng sẽ đem lại sự công bình, sự bình an và sự vui mừng trong Thánh Linh. Đó là:

1. Uy Quyền Được Ủy Thác.

Sứ đồ Phao Lô dạy chúng ta vâng phục năm ân tứ chức vụ, đó là: Sứ đồ, Tiên tri, người giảng Tin Lành, Mục sư và Giáo sư. (Êph 4:11) "Hãy vâng lời những kẻ dẫn dắt anh em và chịu phục các người ấy, bởi các người ấy tỉnh thức về linh hồn anh em... "(Hêb 13:17).

Chữ "dẫn dắt " ở đây không có nghĩa là người lãnh đạo thuộc linh sẽ cai trị bằng những cử chỉ độc đoán, nhưng là bày tỏ ý muốn của mình cho những người khác. Hơn nữa, nó còn có nghĩa là làm "chức vụ lãnh đạo của người chăn chiên "đối với những người khác.

Theo nghĩa của Kinh Thánh, một người chăn chiên là người phó sự sống mình cho bầy chiên, là người phục vụ, bảo vệ, và cho chiên ăn. Người chăn chiên không phải là người "cai trị ", nhưng là người "bảo vệ, chăm sóc, thương yêu và nuôi dưỡng... ""Người chăn hiền lành vì chiên mình mà phó sự sống mình "(Giăng 10:11).

Vậy thì, Hêb 13:17 nên được dịch ra rằng"Hãy vâng lời người lãnh đạo chăn chiên, và vâng phục sự bảo vệ chăm sóc, thương yêu và nuôi dưỡng của họ, bởi vì họ phải chịu trách nhiệm về linh hồn anh em với Đấng Chăn chiên trưởng là Chúa Jêsus! ".

a. Giới Hạn Của Uy Quyền Được Ủy Thác. Chìa khóa để hiểu những giới hạn của uy quyền được ủy thác là:

1) Uy quyền được ủy thác không bao giờ đi quá trách nhiệm của người đó; và

2) Uy quyền được ủy thác không bao giờ đi quá phạm vi quyền của mình để xen vào lãnh vực trách nhiệm của người khác.

Ví dụ: Bởi vì bạn có trách nhiệm đối với vợ và con của bạn, nên bạn có uy quyền trên gia đình bạn.

Tại sao bạn không có uy quyền trên gia đình của người kế bên? Bởi vì bạn không chịu trách nhiệm về vợ và con của người đó. Uy quyền không bao giờ vượt quá trách nhiệm, nó chỉ nằm trong trách nhiệm mà thôi.

b. Những Người Lãnh Đạo Hội Thánh Có Trách Nhiệm Được Ủy Thác. Một trong những lý do mà Đức Chúa Trời thiết lập giáo đoàn Hội Thánh địa phương đó là: Nó phát triển mối liên hệ hằng ngày, thực tế và sống động để mỗi người có thể chịu trách nhiệm cho những nhu cầu của nhau.

Khi một người chăn chiên chịu trách nhiệm cho một bầy chiên, người ấy được ban cho uy quyền để nuôi dưỡng, thăm viếng, bảo vệ, gìn giữ, chăm sóc và dùng tình yêu kỷ luật chiên của Đức Chúa Trời.

Những người lãnh đạo thuộc linh đóng vai trò như những người đại diện của Đức Chúa Trời. Như "...Khâm sai của Đấng Christ... nhơn danh Đấng Christ mà nài xin anh em... "(IICôr 5:20). PhaoLô nói: "Chúng tôi thay mặt cho Đấng Christ ở đây, làm người đại diện cho Ngài, chúng tôi là nhân viên của Ngài."

Người lãnh đạo Hội Thánh chỉ thực hiện trách nhiệm được ủy thác, làm người đại lý đại diện cho Đấng Christ đối với Hội Thánh của Ngài và đối với sự phát triển thuộc linh và đạo đức của Hội Thánh.

Có lẽ "Luật về người đại diện " sẽ là một ví dụ tốt nhất có thể giải thích cho vấn đề này.

Vài năm trước đây, một người lãnh đạo Hội Thánh bị dính líu trong một vụ tai nạn xe cộ, và một số người bị thương rất trầm trọng. Ông là người đã lái chiếc xe đó. Không chỉ một mình ông bị thưa kiện mà cả giáo phái của ông cũng bị thưa kiện nữa.

Tòa án phân xử rằng giáo phái đó phải chịu bồi thường thiệt hại, bởi vì, theo tòa án, người lãnh đạo Hội Thánh đó đã giữ vai trò như "Một người đại diện " của tổ chức đó. Không chỉ một mình ông chịu trách nhiệm mà tổ chức đó cũng phải chịu nữa.

Đây cũng là cách mà Đức Chúa Trời hành động: Ngài bổ nhiệm những người lãnh đạo Hội Thánh để làm công việc của Ngài, như là một người đại lý của Ngài trong uy quyền của người chăn chiên là uy quyền phát xuất từ trách nhiệm. Đây là uy quyền được ủy thác, uy quyền để đại diện cho một người khác làm công việc như thể người đó có mặt. Uy quyền này chỉ ở trong giới hạn của trách nhiệm mà thôi.

2. Uy Quyền Theo Điều Kiện.

Đây là uy quyền của những bản hợp đồng hay những thỏa thuận hợp pháp. Những bản hợp đồng được lập lên khi cả đôi bên cùng đồng ý sẽ thực thi những điều đã giao ước để đôi bên cùng có lợi hoặc sẽ bồi thường thiệt hại nếu vi phạm. Chúng ta sẽ triển khai vấn đề này sau.

3. Uy Quyền Của Thông Lệ Hoặc Truyền Thống.

Nơi đâu có một thông lệ được thiết lập và nó được một nền văn hóa hoặc một dân tộc chấp nhận, thì ở đó sẽ phát triển uy quyền của thông lệ hoặc truyền thống. Những truyền thống tốt được mọi người chấp nhận bởi vì nó đã tự chứng tỏ qua nhiều năm rằng nó thích hợp cho mọi người.

Trong Tân ước PhaoLô đã cho thấy uy quyền của thông lệ khi ông viết:"Bằng có ai muốn cãi lẫy thì chúng tôi không có thói quen ấy... "(ICôr 11:16).

Một sự mâu thuẫn thú vị giữa uy quyền theo điều kiện và uy quyền của thông lệ hoặc truyền thống xảy ra trong mối liên hệ thân tộc giữa GiaCốp và cậu của mình là Laban (Sáng 29:9-30).

Họ đã lập một bản "hợp đồng "rằng nếu GiaCốp làm việc cho Laban bảy năm thì ông sẽ gả con gái út của mình là Rachên cho GiaCốp.

Tuy nhiên, đến lúc giải quyết bản hợp đồng thì Laban đã thay thế sự thỏa thuận của mình với GiaCốp bằng uy quyền của thông lệ. Ông đưa đến con gái đầu của mình là Lêa, chứ không phải con gái út là Rachên.

Khi Gia cốp nhận ra rằng người mà Laban đưa đến là Lêa chứ không phải Rachên, chúng ta có thể tưởng tượng được ông giận dữ như thế nào khi ông muốn biết tại sao Laban đã lừa dối ông và vi phạm bản hợp đồng.

Nhưng Laban trả lời: "Theo thông lệ là phải gả chị trước rồi mới đến em". Nếu Giacốp vẫn còn yêu Rachên ông phải làm việc cho Laban thêm bảy năm nữa. Cuối cùng Giacốp đành phải chấp nhận uy quyền của thông lệ hay truyền thống, mà ngay lúc này nó thay thế cho "uy quyền theo điều kiện" của sự thỏa thuận ban đầu của họ.

4. Uy Quyền Của Chức Năng.

a. Phát Xuất Từ Năng Lực. Khi nói về uy quyền chức năng, chúng ta muốn nói đến uy quyền xuất phát từ khả năng hay năng lực của một người. Tất cả chúng ta đều có năng lực đó:

1) Sự ra đời: khả năng thiên bẩm.

2) Huấn luyện: Chúng ta trưởng thành qua học vấn.

3) Ân tứ: ân tứ đến từ Đức Chúa Trời.

4) Kinh nghiệm: Kinh nghiệm có được qua một quá trình làm việc.

Vậy thì uy quyền chức năng hoạt động như thế nào? Giả sử bạn nhìn thấy quang cảnh của một tai nạn giao thông. Một người đàn ông bị một chiếc xe tải cán đang nằm dài giữa đường cùng với chiếc xe đạp bị gãy sườn. Ở đó cũng có một bác sĩ, một cảnh sát và một anh thợ máy.

Ai sẽ có quyền để ra lệnh về phương cách chữa trị cho người đang hấp hối? Bạn trả lời một cách tự nhiên là vị bác sĩ! Do sự huấn luyện và kỷ năng của ông mà vị bác sĩ này có năng lực, và tất nhiên có uy quyền để làm điều tốt nhất trong trường hợp đó.

Người thợ máy với những đồ nghề của anh ta hoặc người cảnh sát với những quân hàm chẳng có ích lợi gì cho công tác trên.

Nhưng khi đám đông tụ tập xung quanh vụ tai nạn, ai sẽ là người có uy quyền? Người cảnh sát! Tại sao? Bởi vì người đó đã được huấn luyện và được cho phép để làm việc đó.

Tuy nhiên, đến lúc phải sửa chữa chiếc xe đạp chúng ta sẽ gọi ai? Anh thợ máy. Tại sao vậy? Bởi vì khả năng của anh ta hay là uy quyền chức năng của anh ta xứng hợp với công việc đó.

Khả năng riêng biệt của họ đã khiến họ có uy quyền để thực hiện chức năng mà họ đã được huấn luyện.

Trong hầu hết các quốc gia trên thế giới, người cảnh sát đó sẽ bị khiển trách là sử dụng sai uy quyền nếu như anh ta cố gắng kiểm soát vị bác sĩ và ra lệnh phải chữa trị cho người đang hấp hối bằng cách này hoặc cách kia. Quân hàm uy quyền của anh ta chỉ đem đến cho anh ta uy quyền giới hạn mà thôi.

b. Được Thừa Nhận Trong Kinh Thánh. Chúa Jêsus đã thừa nhận uy quyền chức năng khi Ngài phán rằng: "...Chẳng phải là kẻ khỏe mạnh cần thầy thuốc đâu, song là kẻ có bịnh "(Mat 9:12).

Trong gia đình, Phao Lô dạy rằng người chồng và người vợ phải vâng phục nhau trong sự kính sợ Đức Chúa Trời (Êph 5:21). Người vợ phải thuận phục chồng, và người chồng phải thuận phục vợ trong những khả năng hỗ tương và sự huấn luyện của họ. Cả hai phải thừa nhận uy quyền chức năng của nhau.

Sự thuận phục dựa trên tình yêu sẽ đem lại sự kính trọng nhau về khả năng của mỗi người trong hôn nhân và gia đình.

B. NHỮNG NAN ĐỀ VỚI UY QUYỀN CỦA CON NGƯỜI.

Những nan đề bắt nguồn từ đâu? Trong thế giới chúng ta đang sống, ngay cả trong Hội Thánh và gia đình, chúng ta đều gặp những nan đề với uy quyền. Điều gì đã gây nên những tình trạng phiền phức này?

Tại sao chúng ta thường chỉ có sự thỏa thuận khó chịu giữa các thành viên trong gia đình thay vì sự bình an vô tận như một số gia đình hoặc Hội Thánh khác? Có thể là do không hiểu uy quyền và chức năng của nó.

1. Nan đề 1: Con Người Sử Dụng Uy quyền Chỉ Thuộc Riêng Về Một Mình Đức Chúa Trời.

Chắc chắn nan đề sẽ xảy ra nếu như chúng ta dùng uy quyền được ủy thác, uy quyền theo điều kiện, theo tập quán hoặc uy quyền chức năng để thay thế cho uy quyền tể trị, uy quyền của chân lý, hoặc uy quyền của lương tâm.

Nếu con người cố tình nâng uy quyền giới hạn của họ lên và tỏ ra mình là bằng hoặc lớn hơn Đức Chúa Trời và lời của Ngài thì những nan đề chắc chắn sẽ cặp theo.

Thật quá dễ để những người lãnh đạo Hội Thánh"đóng vai trò của Đức Chúa Trời " khi họ làm những việc mà theo mắt họ là đúng và họ tuyên bố mình có quyền làm như vậy. Thái độ này vô cùng nguy hiểm, nhưng nó còn nguy hiểm gấp đôi khi nó lây lan vào người của Đức Chúa Trời và những người giữ vai trò lãnh đạo Hội Thánh.

Kinh Thánh cho biết rõ ràng rằng Đức Chúa Trời không cho phép bất cứ ai chiếm đoạt uy quyền tể trị của Ngài.

Chúa Jêsus phán: "...Nếu các ngươi hằng ở trong đạo ta, thì thật làm môn đồ ta... "(Giăng 8:31). Chúng ta phải đầu phục Đức Chúa Trời và lời của Ngài. Chúng ta không được xem bất cứ người lãnh đạo quân đội, chính trị hay tôn giáo nào là người có uy quyền tể trị hoặc uy quyền của chân lý.

Chúa Jêsus tuyên bố cách rõ ràng rằng chúng ta là môn đồ của Ngài (chỉ) nếu chúng ta ở trong đạo (lời) của Ngài. Kinh Thánh là uy quyền tối hậu của đức tin và công việc của chúng ta. Chúa Jêsus đã làm cho điều này thêm chắc chắn khi phán rằng: "Kinh Thánh không thể bỏ được (bất tuân) " (10:35).

2. Nan Đề 2: Uy Quyền Tôn Giáo và Kinh Thánh Mâu Thuẫn Nhau.

Điểm này được minh chứng qua cuộc diện kiến giữa thầy tế lễ thượng phẩm Anania và Sứ Đồ PhaoLô. Câu chuyện như thế này: Phao Lô đang tự bào chữa mình chống lại lời buộc tội của những người lãnh đạo tôn giáo Do Thái. "...Phao Lô mắt chăm chỉ trên tòa công luận, nói rằng: Hỡi các anh em, trước mặt Đức Chúa Trời, tôi đã ăn ở trọn lương tâm tử tế cho đến ngày nay.

"Nhưng thầy tế lễ thượng phẩm là Anania biểu mấy kẻ đứng gần PhaoLô vả miệng người.

"Phao Lô bèn nói cùng người rằng: Hỡi bức tường tô trắng kia, Đức Chúa Trời sẽ đánh ông; ông ngồi để xử đoán tôi theo luật pháp mà lại không kể luật pháp, biểu người đánh tôi "(Công 23:1-3).

Phao Lô đã viện đến uy quyền của Kinh Thánh bằng cách cho Anania biết rằng Kinh Thánh có uy quyền hơn Anania cho dù ông là một quan tòa.

"Những kẻ đứng đó nói rằng: ngươi nhiếc móc thầy cả thượng phẩm của Đức Chúa Trời sao? PhaoLô (xin lỗi và) trả lời rằng: Hỡi anh em, tôi chẳng biết là thầy cả thượng phẩm, vì có chép rằng: Chớ sỉ nhục người cai trị dân mình "(23:4, 5).

Bằng lời xin lỗi của mình đối với thầy cả thượng phẩm (dựa trên lời cảnh cáo của Kinh Thánh), Phao Lô chứng tỏ mình trong cương vị một sứ đồ cũng phải chịu lệ thuộc dưới Kinh Thánh.

Chúng ta hãy suy xét kỹ sự kiện này. PhaoLô đang bào chữa cho mình. Thầy cả thượng phẩm vô cùng tức giận và ra lệnh vả miệng PhaoLô.

PhaoLô vì không biết Anania là thầy cả thượng phẩm, nên đã gọi ông là "bức tường tô trắng ". Việc ông bị thầy cả thượng phẩm vả vào mặt là trái với Kinh Thánh. Vì vậy, trong trường hợp này PhaoLô hoàn toàn đúng vì Kinh Thánh có uy quyền hơn bất cứ chức vụ nào cho dù là trong quân đội, chính trị hoặc tôn giáo.

Tuy nhiên khi PhaoLô được cho biết rằng ông đã nhiếc móc thầy cả thượng phẩm thì ông lập tức xin lỗi.

Tại sao vậy? Bởi vì Kinh Thánh dạy rằng ông không được"...sỉ nhục người cai trị dân mình ". Vị sứ đồ đã chịu phục Kinh Thánh.

Mặc dù thầy cả thượng phẩm là người có uy quyền cao trong phòng xử án, thì uy quyền của sứ đồ hoặc uy quyền của thầy cả thượng phẩm cũng không thể bằng uy quyền của Lời Đức Chúa Trời.

Qua hành động này PhaoLô đã chứng tỏ một cách rõ ràng rằng uy quyền của Kinh Thánh cao hơn uy quyền của sứ đồ hay uy quyền của thầy tế lễ thượng phẩm.

Đức Chúa Trời không ban cho người nào uy quyền cao hơn uy quyền của Kinh Thánh hoặc bằng với chính mình Ngài. Đức Chúa Trời cũng không ban cho người nào quyền hạn để áp đặt lương tâm của kẻ khác và đòi hỏi người khác phải luôn luôn vâng phục mình.

Mọi uy quyền đều phải được xem xét trong ánh sáng của Lời Đức Chúa Trời.

3. Nan đề 3: Đặt Thông Lệ Và Truyền Thống Lên Trên Uy Quyền Của Kinh Thánh.

Thật là một lỗi lầm hết sức nghiêm trọng khi giữ một thông lệ hay một truyền thống tôn giáo trái với Lời của Đức Chúa Trời.

Tin lành Mathiơ chép rằng: "...còn các ngươi sao cũng vì cớ lời truyền khẩu mình mà phạm điều răn của Đức Chúa Trời? "(Mat 15:3).

Đức Chúa Jêsus đã chỉ ra rằng các nhà lãnh đạo tôn giáo trong thời của Ngài đã đưa ra những thông lệ và đặt nó lên trên cả Kinh Thánh. Vì vậy, Ngài gọi họ là những kẻ giả hình.

Tin lành theo Mác đã ký thuật những lời của Chúa Jêsus như sau: "...Chúng nó dạy theo những điều răn mà chỉ bởi người ta đặt ra. Các ngươi bỏ điều răn của Đức Chúa Trời, mà giữ lời truyền khẩu của loài người...

"...Các ngươi bỏ hẳn điều răn của Đức Chúa Trời, đặng giữ theo lời truyền khẩu của mình. Vì Môise có nói: Hãy tôn kính (lo lắng, nuôi nấng) cha mẹ ngươi... nhưng các ngươi nói rằng: Mọi điều tôi sẽ giúp cha mẹ được, thì đã co- ban (nghĩa là dâng cho Đức Chúa Trời).Vậy người ấy không được phép giúp cha mẹ mình gì nữa; dường ấy, các ngươi giữ lời truyền khẩu mình lập ra mà bỏ mất Lời Đức Chúa Trời... "(Mác 7:7-13).

Kinh Thánh đòi hỏi rằng:"Hãy tôn kính (lo lắng, nuôi nấng) cha mẹ ngươi... "(Xuất 20:12). Vì luật pháp theo lời truyền khẩu của người Do Thái là: "Nếu ngươi dùng số tiền để lo lắng cho cha mẹ mà dâng vào đền thờ, thì ngươi không cần phải làm theo điều răn của Kinh Thánh về việc chăm sóc cha mẹ ngươi nữa".

Bởi lời truyền khẩu họ đã lừa gạt không cung cấp nhu cầu cần dùng cho cha mẹ mình. Họ biện hộ rằng tiền thuộc về cha mẹ đã dâng vào đền thờ.

"...Sự chúng nó thờ lạy ta là vô ích, vì chúng nó dạy theo những điều răn mà chỉ bởi người ta đặt ra ".(Mat 15:1-9).

Ngày nay chúng ta vẫn đang làm như vậy khi chúng ta đặt những thông lệ hoặc truyền thống của Hội Thánh chúng ta lên trên Kinh Thánh. Chúng ta dễ quên rằng những thông lệ hoặc truyền thống chỉ có giá trị nếu chúng không trái với Kinh Thánh. Những thông lệ hoặc truyền thống (cho dù nó đã có bao nhiêu thế kỷ), nếu trái với Kinh Thánh, đều phải bị dứt bỏ.

Không được thêm bất cứ điều gì vào công cuộc cứu rỗi của Đấng Christ trên thập tự giá.

Trước đây vài năm tôi đã quay được một đoạn phim về một buổi Lễ Thương Khó Phục Sinh ở một quốc gia kia.

Những "Cơ Đốc Nhân " tự hành hạ mình đã dùng những mảnh thủy tinh nhọn để rạch lưng của họ cho đến khi máu chảy ra. Họ đội lên đầu những chiếc mão gai và lê bước hàng trăm dặm dưới ánh mặt trời nhiệt đới và dùng roi quất vào thân mình.

Buổi lễ kết thúc tại một cánh đồng rộng lớn nơi mà một số người bị đóng đinh xuyên qua bàn tay của họ vào những cây thập tự và treo lên.

Một người trong số họ dường như thuộc loại bị quỷ ám khi người ta đỡ ông ta xuống và đem vào một ngôi nhà gần đó. (Thật là một cú sốc khủng khiếp, tôi không thể nói được tiếng nào). Ông ta hét lên và đánh đập loạn xạ.

Tất cả điều này xảy ra trong sự chúc phước của những người lãnh đạo giáo hội của họ, và cũng trong sự xúc phạm Kinh Thánh cách trắng trợn.

PhaoLô đã cảnh cáo những người tự cắt thân thể mình trong Tân ước rằng:

"Nếu anh em chịu phép cắt bì (cắt thân thể),thì Đấng Christ không bổ ích chi cho anh em hết... Anh em đều đã... lìa khỏi Đấng Christ, mất ân điển rồi "(Ga 5:2-4).

Chúng ta lạc mất ân điển bởi sự cố gắng đạt được phần thưởng hoặc phước hạnh qua công việc hay sự công bình của chính chúng ta. Khi làm như vậy, chúng ta ám chỉ rằng công cuộc cứu rỗi của Đấng Christ trên thập tự giá vẫn chưa đủ và chúng ta phải thêm vào đó việc lành của chính chúng ta để được cứu hay được phước. Điều này không tôn vinh thập tự giá nhưng sỉ nhục thập tự giá.

Khi những điều này mang tính cách tôn giáo (hoặc thuộc linh), chúng đang can thiệp vào công việc của Đức Thánh Linh trong việc làm cho chúng ta nên trọn vẹn.

Tôi không nghi ngờ sự thành tâm của những người giữ thánh tích, đốt hương cầu nguyện với các vị thánh cũng như một thông lệ khác mà nó không có một uy quyền hoặc phước hạnh nào trong Kinh Thánh. Họ rất thành tâm, thành tâm như những người tự quất mình trong buỗi lễ Thương Khó Phục Sinh kia.

PhaoLô đã đưa ra lời cảnh cáo nghiêm khắc cho những người như vậy rằng:

"Nguyền cho những kẻ gieo sự rối loạn trong anh em, thà họ tự chặt mình là hơn "(5:12).

Phao Lô vô cùng bối rối bởi vì những thông lệ của người Giuđa được áp đặt cả cho những tín hữu ngoại bang. Tất cả những đầy tớ chân thật của Đức Chúa Trời phải ghi nhớ thư tín của ông gởi cho những tín hữu tại Galati và những lời cảnh cáo long trọng trong đó.

Tôi kêu gọi tất cả những người nam và những người nữ của Đức Chúa Trời ở khắp mọi nơi hãy từ bỏ những thông tục không theo Kinh Thánh.

Hãy thuận phục uy quyền của Đức Chúa Trời và Lời của Ngài (Kinh Thánh). Đừng để cho bất cứ uy quyền nào bắt anh em phải giữ theo những thông lệ trái với Kinh Thánh.

Đức Thánh Linh đã ở với bạn và bạn đã từng đứng đối diện với Chúa. Nhưng bây giờ, dưới áp lực của những người lãnh đạo tôn giáo, bạn đang quay lưng lại với những gì Đức Thánh Linh phán với bạn. Đừng làm như vậy. Hãy nắm lấy lẽ thật của Đức Chúa Trời và lời của Ngài và bạn sẽ được Đức Chúa Trời chúc phước và thừa nhận.

"Vậy tôi nói rằng: Hãy bước đi theo Thánh Linh... "(5:16).