Get Adobe Flash player
Tham Khảo Cây Gậy Của Người Chăn Bầy HUẤN LUYỆN NGƯỜI LÃNH ĐẠO A3.1 SỰ LẠM DỤNG UY QUYỀN

Chương 1

SỰ LẠM DỤNG UY QUYỀN

Dẫn nhập

Một người lãnh đạo Hội Thánh rất nổi tiếng đã trích quan điểm nguy hiểm này rằng: "Khi một người được Đức Chúa Trời ủy thác cho một uy quyền nào đó hay người có uy quyền thuộc linh đưa ra một lời khuyên nào đó, thì người đó nói ra trong uy quyền của Đức Chúa Trời. Và bất cứ khi nào uy quyền của Đức Chúa Trời đã ủy thác đụng đến đời sống của chúng ta, Ngài đòi hỏi chúng ta phải thừa nhận và vâng phục uy quyền đó, NHƯ CHÚNG TA VÂNG PHỤC CHÍNH NGÀI VẬY!

Lại có một người lãnh đạo Hội Thánh nữa đã bộc lộ quan điểm không cân đối này khi ông nói rằng: "Bạn sẽ được Đức Thánh Linh dạy dỗ những gì liên hệ đến...chức vụ sứ đồ, hoặc là bạn sẽ bị bỏ lại ở Babylôn. Không có điểm trung dung. Sự lựa chọn duy nhất của bạn là hoặc là sự thuận phục thuộc linh đối với những mệnh lệnh thần thượng, hoặc là Babylôn."

Tôi xin làm sáng tỏ những quan điểm này. Tôi nghĩ tôi là một người tôn trọng tất cả những uy quyền hợp pháp. Tuy nhiên tôi rất chú trọng đến những tác động của những quan điểm của những thầy giáo trên các "môn đồ" của họ.

Trong phần nghiên cứu này, chúng ta sẽ quan sát sự lạm dụng uy quyền trong Hội Thánh, một chủ đề luôn làm cho các Cơ Đốc Nhân vô cùng bối rối.

Khi những lẽ thật của Kinh Thánh được áp dụng cách cực đoan và sai lầm, chúng có thể hủy diệt những cuộc đời. Tại Jonestown, Guyyana, một đám đông hơn 900 người đã tự tử theo Jim Jones chứng minh điều này. Ông ta là một người lãnh đạo Hội Thánh người Mỹ, ông luôn luôn đòi hỏi mọi người phải vâng phục mệnh lệnh của ông cách tuyệt đối.

Trong Rô 13:1 lời Chúa dạy rằng: Mọi người phải vâng phục các bậc cầm quyền, vì chẳng có quyền nào mà không đến bởi Đức Chúa Trời, các quyền đều bởi Đức Chúa Trời chỉ định "

Những nhóm người Công giáo cũng như Tin Lành đã dùng câu Kinh Thánh này để nhấn mạnh giáo lý về sự thuận phục. Những giáo lý này thường vượt quá những ý niệm về sự thuận phục trong Kinh Thánh. Đó là những quan điểm không theo Kinh Thánh mà chúng ta phải mạnh dạn ngăn chận.

"...lẽ thật (được bày tỏ) trong Chúa Jêsus " luôn luôn là sự tự do (Êph 4:21). Lẽ thật đó đem đến cho bạn sự tự do để bạn làm tất cả những gì Chúa muốn bạn làm. Lẽ thật đó không mang bạn đến sự nô lệ cho hệ thống cấp bậc tôn giáo nào mà nó ngăn cản ý muốn Đức Chúa Trời thực hiện qua đời sống bạn.

Khi Kinh Thánh nói về uy quyền CAO HƠN, điều đó có nghĩa là có những mức độ hợp pháp hoặc sự phân cấp uy quyền mà chúng ta phải vâng phục. Điều đó cũng ngụ ý rằng có những khi uy quyền cao hơn (thần thượng) và uy quyền thấp hơn (con người) mâu thuẫn nhau, và khi đó chúng ta phải chọn sự vâng lời Đức Chúa Trời hơn là vâng lời những bậc lãnh đạo tôn giáo (Công 5:49).

Trong số bảy mức độ uy quyền được nói đến trong Kinh Thánh, có ba mức độ không thuộc về con người. Đây là ba mức độ chỉ thuộc riêng về một mình Đức Chúa Trời. Đó là uy quyền tể trị, uy quyền của lẽ thật và uy quyền của lương tâm. Chúng ta sẽ giải thích những uy quyền này sau.

Đáng buồn thay lịch sử đầy những gương của những người lãnh đạo tôn giáo và chính trị nắm giữ địa vị, uy quyền và danh hiệu mà lẽ ra chỉ được Kinh Thánh dùng cho riêng một mình Đức Chúa Trời mà thôi.

Để ngăn chận những người lãnh đạo Hội Thánh chiếm giữ những uy quyền không theo Kinh Thánh, và sự thuận phục sai lầm của những thành viên trong Hội Thánh đối với uy quyền của con người, nên tôi muốn trình bày về những lời dạy dỗ này.

A. BA MỨC ĐỘ UY QUYỀN CHỈ DÀNH RIÊNG CHO ĐỨC CHÚA TRỜI

1. Uy Quyền Tể Trị.

Uy quyền cao nhất là UY QUYỀN TỂ TRỊ. Đây là uy quyền tuyệt đối của ba ngôi Đức Chúa Trời: Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Thánh Linh.

Một vài giáo phái đã ngạo mạn nắm giữ chức vụ cao trọng mà Kinh Thánh chỉ dành riêng CHO MỘT MÌNH ĐỨC CHÚA TRỜI. HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ NỀN TẢNG KINH THÁNH NÀO CHO NHỮNG NGƯỜI LÃNH ĐẠO HỘI THÁNH (Hoặc bất cứ con người nào) NẮM GIỮ UY QUYỀN TỂ TRỊ.

Kinh Thánh cảnh cáo rằng những người nào làm như vậy đã rơi vào chính loại tội lỗi đã làm cho Satan sa ngã. Lucifer (Satan) đã ngạo mạng khi muốn mặc lấy quyền tể trị tuyệt đối chỉ thuộc về MỘT MÌNH ĐỨC CHÚA TRỜI.

"Hỡi sao mai con trai của sáng sớm kia... ngươi vẫn bụng bảo dạ rằng: Ta sẽ lên trời, ta sẽ nhấc ngai ta lên trên các ngôi sao Đức Chúa Trời... ta sẽ... làm ra mình bằng Đấng rất cao "(Ês 14:12-14).Sự sa ngã của Satan là kết quả của việc chiếm đoạt quyền tể trị tuyệt đối chỉ dành riêng cho Đức Chúa Trời. Đây cũng là sự cảnh cáo cho các lãnh đạo Hội Thánh. Bạn có thể rơi vào chiếc bẫy mà Satan đã rơi vào.

a. Chúa Jêsus Christ, Đấng Tể Trị Duy Nhất, Đầu Của Hội Thánh. Trong thư tín gởi cho Hội Thánh Êphêsô, PhaoLô nói rằng chỉ một mình Chúa Jêsus mới nắm giữ uy quyền tể trị trong Hội Thánh.

"Tôi... thường nhắc đến anh em trong khi cầu nguyện, tôi cầu Đức Chúa Trời ban thần trí của sự thông sáng và sự tỏ ra cho anh em, ĐỂ NHẬN BIẾT NGÀI, lại soi sáng con mắt lòng của anh em, hầu cho... biết quyền vô hạn của Ngài, đối với chúng ta có lòng tin,... y theo phép tối thượng của năng lực mình, mà Ngài đã tỏ ra trong Đấng Christ, khi khiến Đấng Christ từ kẻ chết sống lại và làm cho ngồi bên hữu mình tại các nơi trên trời, cao hơn hết mọi quyền, mọi phép, mọi thế lực, mọi quân chủ cùng mọi danh vang ra... Ngài đã bắt muôn vật phục dưới chơn Đấng Christ (và chỉ một mình Đấng Christ),và ban cho ĐẤNG CHRIST LÀM ĐẦU HỘI THÁNH... "(Êph 1:16-22).

Chúa Jêsus là Đấng duy nhất nắm quyền tể trị trên Cơ Đốc Nhân. Ngài là Đấng ngồi trên ngai cao hơn hết thảy mọi uy quyền.

Ngài được tôn vinh rằng: "Cao hơn hết mọi... quân chủ cùng mọi danh vang ra, không những trong đời này mà cũng trong đời hầu đến nữa... muôn vật phục dưới chơn Ngài... NGÀI LÀM ĐẦU HỘI THÁNH "(1:22-23).

Hêbêrơ chương một cũng dạy chúng ta rằng chỉ có Chúa Jêsus Christ là đầu Hội Thánh.

"Đức Chúa Trời... những ngày sau rốt này, Ngài phán dạy chúng ta bởi Con Ngài, là Con mà Ngài đã lập lên kế tự (thừa kế hợp pháp) muôn vật... Nhưng nói về Con (Chúa Jêsus) thì (Đức Chúa Cha) phán rằng: Hỡi Đức Chúa Trời ngôi Chúa còn mãi mãi đời nọ qua đời kia.

"...Đức Chúa Trời của Chúa lấy dầu vui mừng xức cho, khiến Chúa trổi hơn kẻ đồng loại mình "(Hêb 1:1-9).

Điều này đặt Chúa Jêsus lên trên hết mọi người trong Hội Thánh. Không người nào, bất kể địa vị hay chức vụ như thế nào, có thể kể rằng mình có một địa vị ngang bằng với uy quyền của Chúa chúng ta. Chỉ một mình Chúa Jêsus có địa vị ưu việt này. Ngài được tôn cao trên tất cả các thiên sứ, trên mọi ngôi mọi nước cho đến đời đời. Ngài được ban cho quyền tể trị trong đời này cũng như trong đời hầu đến nữa.

b. Hãy Cẩn Thận Đối Với Những Kẻ "Chiếm Vị Trí Của Đấng Christ". Bất cứ ai hoặc bất cứ Hội thánh nào đang cố gắng vươn lên mức độ uy quyền này bằng cách đưa ra những chức vụ bằng hoặc lớn hơn Chúa Jêsus, người đó hoặc giáo hội đó đang ở về phe của AntiChrist.

Chữ "AntiChrist " trong Tân ước không chỉ có nghĩa là "chống lại Đấng Christ ". Nó cũng còn có nghĩa là "ở trong vị trí của Đấng Christ ". (Trong tiếng Hylạp = antee có nghĩa là: thay cho, trong cương vị của. Nó chỉ về vật thay thế hay sự thay thế).

Ví dụ như bất cứ tôn giáo nào như Công giáo là tôn giáo thừa nhận một người nào đó "ở trong cương vị của Chúa Jêsus Christ ", đó là tôn giáo đang chiếm đoạt vị trí của Đấng Christ.

Trong thần học Công giáo thì Giáo hoàng là "linh mục của Đấng Christ trên đất ".(Chữ linh mục này là "Vicar" xuất phát từ chữ "Vicarious" có nghĩa là "thay thế, thay cho".

Đây là một thần học nguy hiểm, đặt biệt kể từ khi các người lãnh đạo Hội Thánh Công giáo xem những lời tuyên bố của Giáo Hoàng là vô ngộ (Không hề sai phạm)

Đây là điều mà Chúa Jêsus cảnh cáo sẽ xảy ra. Ngài phán rằng: "Nhiều người sẽ mạo DANH TA đến mà nói rằng: Ta là Đấng Christ; và sẽ dỗ dành nhiều người "(Mat 24:5).

Trong Khải 19:1-21, Đức Thánh Linh nhấn mạnh rằng Chúa Jêsus nắm giữ một vị trí độc nhất trong mục đích của Đức Chúa Trời. Trong câu 16, Ngài được mô tả rằng trên áo Ngài được viết những chữ: "VUA CỦA CÁC VUA VÀ CHÚA CỦA CÁC CHÚA ".

Ngài là Vua của muôn vua, là Chúa của muôn chúa. Chỉ một mình Ngài được ban cho uy quyền tể trị tuyệt đối. Không có một uy quyền nào trong Hội Thánh mà Cơ Đốc Nhân phải vâng phục nó một cách vô điều kiện hơn là Chúa Jêsus Christ của chúng ta.

Cũng phải lưu ý rằng nhiều người trong Hội Thánh gán uy quyền tể trị cho những người thống trị và lãnh đạo của họ. Làm như vậy không những không theo Kinh Thánh nhưng còn là chống lại Kinh Thánh nữa, như chúng ta sẽ nghiên cứu chi tiết hơn trong những chương kế tiếp.

2. Uy Quyền Của Lẽ Thật

Từ ngữ "Lẽ thật hay chân lý " có nghĩa là sự thật, hoặc điều gì đó luôn luôn thật không một chút nghi ngờ. Ví dụ như khi bạn còn ở trường, bạn được dạy một sự thật đơn giản là: "2+2=4". Thầy giáo của bạn nói điều đó với uy quyền của sự thật.

Công thức số học đơn giản này là một sự kiện không cần phải suy xét, bàn cãi hoặc chứng minh. Nó là sự thật, nó là một chân lý không thể bác bỏ của toán học.

Cũng như ví dụ trên, bất cứ điều gì là chân lý đều có uy quyền bởi bản chất chân thật của nó. Sứ đồ PhaoLô thừa nhận điều này:"Vì chúng tôi chẳng có thể nghịch cùng lẽ thật... " (IICôr 13:8). Lẽ thật có uy quyền.

a. Lẽ Thật Có Uy Quyền. Bác bỏ sự thật là gánh lấy sự phán xét."Hết thảy những người không tin lẽ thật điều bị phục dưới sự phán xét của Ngài. "(IITê 2:12).

1) Đức Chúa Cha Phán Sự Thật. Đức Chúa Trời luôn luôn phán sự thật; vì vậy, lời của Ngài có uy quyền của Lẽ thật.

"Đức Chúa Trời chẳng phải là người nói dối... Điều Ngài đã nói Ngài há chẳng sẽ làm ư?Điều Ngài đã phán há chẳng làm cho ứng nghiệm sao? "(Dân 23:19).

"Ta sẽ không hề bội giao ước ta, cũng chẳng đổi lời đã ra khỏi miệng ta. Ta đã chỉ sự thánh ta mà thề... sẽ không hề nói dối... "(Thi 89:34, 35).

2) Đức Chúa Con (Chúa Jêsus) Phán Lẽ Thật. "Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Ta là... lẽ thật "(Giăng 14:6).Bởi vì Ngài là lẽ thật nên mọi điều Ngài nói ra điều là sự thật: "...chúng tôi biết Ngài là người thật... dạy đạo Đức Chúa Trời theo mọi lẽ thật ".(Mác 12:14)."Vì... lẽ thật bởi Đức Chúa Jêsus Christ mà đến "(Giăng 1:17).

Vì vậy để được cứu chúng ta phải tin những gì Ngài đã phán. "...ai không chịu tin Con thì chẳng thấy sự sống đâu, nhưng cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời vẫn ở trên người đó "(3:36).

3) Đức Thánh Linh Bày Tỏ Lẽ Thật. Đức Chúa Jêsus đã ba lần mô tả Đức Thánh Linh là "...thần lẽ thật "(14:17; 15:26; 16:13). Chúng ta cũng đọc thấy trong IGiăng 5:7 rằng: "Đức Thánh Linh tức là lẽ thật ". Vì vậy Đức Thánh Linh là sự bày tỏ uy quyền của lẽ thật trong Đức Chúa Trời.

b. Kinh Thánh Có Uy Quyền. Kinh Thánh được Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Thánh Linh viết ra như một sự bày tỏ chân lý, vì vậy Kinh Thánh có uy quyền của chân lý. Uy quyền này sống động trong mỗi đời sống của mỗi người, ngay cả đối với những người từ chối thừa nhận nó.

Chúng ta có Lời của Đức Chúa Trời không chỉ qua con người Jêsus tức lời thành nhục thể (Xem Giăng 1:1, 14). Nhưng chúng ta cũng có lời đó qua Kinh Thánh (Lời được viết ra của Đức Chúa Trời).

1) Được Đức Thánh Linh Hà Hơi Kinh Thánh được viết ra do sự tác động của Linh Đức Chúa Trời trên con người. Đức Thánh Linh hà hơi trên tư tưởng và lời của họ. Đavít đã diễn đạt hiện tượng này bằng những lời sau: "Thần của Đức Giê-hô-va đã cậy miệng ta mà phán, và lời của Ngài ở nơi lưỡi miệng ta "(IISa 23:2).

"...Bởi Đức Thánh Linh cảm động mà người ta đã nói bởi Đức Chúa Trời "(IIPhi 1:21).Những người này được Đức Thánh Linh hà hơi để chép lại Lời của Đức Chúa Trời cho chúng ta.

"Cả Kinh Thánh đều là bởi Đức Chúa Trời soi dẫn... "(IITi 3:16).Kinh Thánh là công việc của Đức Thánh Linh đem lẽ thật của Đức Chúa Trời đến cho con người.

Đức Chúa Trời ban cho chúng ta một cuốn sách được Đức Thánh Linh hà hơi gọi là Kinh Thánh. Ngài đã nói về quyển sách đó rằng:

"...Luật pháp Chúa là chơn thật... điều răn Chúa là chơn thật "(Thi 119:151).

Vì vậy đối với Cơ Đốc nhân (và cả loài người) Kinh Thánh có Uy quyền của CHÂN LÝ. Chúng ta phải suy xét điều gì đúng điều gì sai dựa trên những gì Kinh Thánh dạy.

2) Ba Sự Hướng Dẫn Về Uy Quyền Của Kinh Thánh. Chúng ta đang sống trong những ngày mà con người luôn luôn chống đối Kinh Thánh từ bên trong cũng như bên ngoài Hội Thánh. Vì vậy chúng ta cần phải khẳng định lại những gì mà các Giáo Hội Nghị (công đồng) trước đây đã đưa ra.

Hàng trăm năm trước đây, những nhà lãnh đạo Hội Thánh phải giải quyết những nan đề hủy hoại đức tin của Cơ Đốc Nhân. Trong bài công bố được đưa ra sau một kỳ hội nghị, có ba nguyên tắc được dùng như một sự hướng dẫn để những người lãnh đạo Hội Thánh hiểu rõ UY QUYỀN VỀ LẼ THẬT CỦA KINH THÁNH. Đó là:

• "Điều gì trái với Kinh Thánh không thể là chân lý"

• "Không được thêm bất cứ điều gì vào Kinh Thánh"

• "Mỗi tín hữu phải chịu trách nhiệm với Đức Chúa Trời trong việc tra xem Kinh Thánh để biết những gì người lãnh đạo Hội Thánh dạy là thật chăng."

3) Gương Của Những Tín Hữu Tại Bêrê. Bảng công bố của Westminster Confession đặt nền tảng trên Công 17:10, 11 "Tức thì trong ban đêm, anh em khiến PhaoLô và SiLa đến thành Bêrê. Đến nơi rồi thì vào nhà hội người Giuđa. Những người này (tại Bêrê) có ý hẳn hoi hơn những người Têsalônica, đều sẵn lòng chịu lấy đạo, ngày nào cũng tra xem Kinh Thánh để xét xem lời giảng có thật chăng".

Sứ đồ Phaolô và Sila đem sứ điệp của Đấng Christ đến cho những người Giuđa tại thành Bêrê. Đến nơi rồi, thì vào nhà hội người Giuđa tại thành Bêrê (những người này lúc đó chỉ có Kinh Thánh Cựu ước). Những tín hữu tại Bêrê đã để lại hai bài học này:

Họ thừa nhận uy quyền của Kinh Thánh là lớn hơn uy quyền của những người lãnh đạo (sứ đồ).

Họ tra xem Kinh Thánh hằng ngày để xét xem lời dạy của những người lãnh đạo (sứ đồ PhaoLô và Sila) có thật không.

Những tín hữu Bêrê không nghe lời giảng của các sứ đồ với thái độ chống đối, nhưng họ muốn chắc chắn rằng những gì các sứ đồ dạy dỗ là hợp với Kinh Thánh.

Họ được Đức Thánh Linh ban cho đủ sự khôn ngoan để nhận ra rằng Đức Chúa Trời đã ban một cuốn sách mà họ có thể dùng để suy xét bất cứ người nào cùng sự dạy dỗ của họ cho dù người đó là một sứ đồ hay một thiên sứ từ trời đến.

Nếu "...Thiên sứ trên trời truyền cho anh em một Tin Lành nào khác với Tin Lành chúng tôi đã truyền cho anh em thì đáng bị anathem (rủa sả)(Ga 1:8).

Ngay cả nếu có núi lửa phun, lửa và khói, tiếng kèn và âm điệu của các thiên sứ đi kèm với một cuộc truyền giảng Tin Lành, nhưng nếu lời giảng đó trái với Kinh Thánh, thì điều đó không có giá trị gì hết.

4) Uy Quyền Tối Hậu Của Kinh Thánh. Đức Chúa Trời phán qua Êsai rằng:"Hãy theo luật pháp và lời chứng! Nếu dân chẳng nói như vậy, chắc sẽ chẳng có rạng đông cho nó "(Ês 8:20)

Đức Chúa Trời đã dùng Êsai để phán cùng chúng ta rằng Kinh Thánh sẽ là uy quyền tối hậu cho đức tin và cuộc sống của chúng ta. Không có người làm phép lạ nào, người lãnh đạo nào, hay thiên sứ nào có uy quyền ngang bằng với uy quyền của Kinh Thánh.

Kinh Thánh là uy vquyền tối hậu cho đức tin và cuộc sống của con người đã được thiết lập cách đây hơn bốn ngàn năm khi Đức Chúa Trời ban Ngũ Kinh (năm sách đầu tiên của Kinh Thánh) cho Giôsuê, người kế tiếp Môise lãnh đạo dân Ysơraên.

Đức Chúa Trời phán cùng Giôsuê rằng:"Quyển sách luật pháp này chớ xa miệng ngươi, hãy suy gẫm ngày và đêm, hầu cho cẩn thận làm theo mọi điều đã chép ở trong... "(Giô 1:8).

Đức Chúa Trời phán cùng ông rằng: "Nếu ngươi muốn được thành công và thịnh vượng, hãy Đọc quyển sách này và làm theo những gì ngươi đã đọc. "

Đó cũng là mạng lịnh của Đức Chúa Trời cho những ai muốn được thành công và thạnh vượng ngày hôm nay. Hãy đọc Kinh Thánh, sống theo những gì đã dạy dỗ ở trong và suy xét mọi việc Kinh Thánh nói đến.

Kinh Thánh là UY QUYỀN CỦA LẼ THẬT. Đó là uy quyền cao hơn bất cứ chức vụ nào trong Hội Thánh. Kinh Thánh cao trọng hơn bất cứ người nào trong Hội Thánh, dầu người đó là Sứ đồ, Giáo hoàng, Tiên tri, Hồng y, Giáo chủ, Giáo sĩ, Giám mục, Mục sư, trưởng lão, giáo sư hoặc chấp sự.

Giáo Hội Công giáo La mã cũng công nhận uy quyền chân lý của Kinh Thánh bởi vì ngay cả Giáo hoàng cũng không muốn dạy những giáo lý chống lại Kinh Thánh.

Đavít nói "Vì Chúa đã làm cho lời Chúa được tôn cao hơn cả danh thinh Chúa "(Thi 138:2).Hãy suy nghĩ điều này. Đức Chúa Trời ban cho Đấng Christ một danh cao hơn hết mọi danh (Phil 2:9), nhưng Ngài lại tôn cao lời Ngài hơn cả danh của Ngài. Điều này làm cho Kinh Thánh cao trọng hơn hết thảy mọi uy quyền thuộc về con người, cho dù đó là tôn giáo, chính trị hay là quân sự.

Mọi tín hữu đều phải tra xem Kinh Thánh để xét xem lời dạy của những người lãnh đạo có phù hợp với Kinh Thánh không. Chúng ta sẽ không bao giờ tin hoặc làm theo bất cứ điều gì trái với Kinh Thánh, lời của Đức Chúa Trời.

Không có một chỗ nào trong Kinh Thánh hay sự dạy dỗ của các giáo phụ Hội Thánh đầu tiên làm bằng chứng cho chúng ta rằng những người lãnh đạo Hội Thánh (Hay bất cứ con người nào) nói ra có uy quyền của chân lý. Đây là một mức độ cao hơn uy quyền của con người.

3. Uy Quyền Của Lương Tâm.

Mức độ thứ ba của uy quyền mà Kinh Thánh dạy chúng ta là uy quyền của LƯƠNG TÂM.

Một số người nói rằng họ không thể phân biệt điều đúng và điều sai. Tuy nhiên, một người với đầu óc bình thường sẽ phân biệt điều đúng hoặc sai. Vậy thì làm thế nào một người có thể phân biệt được như thế?

Tất cả chúng ta đều biết những gì chúng ta KHÔNG muốn người khác làm cho mình. Chúng ta không muốn người khác đối xử cách bất công với chúng ta, chúng ta không muốn người nào làm tổn thương chúng ta. Chúng ta không muốn người khác lẻn vào nhà chúng ta khuân đi hết thảy mọi đồ đạc. Chúng ta không muốn bị giết hoặc vợ và con gái chúng ta bị hiếp dâm hay các con của chúng ta phạm tội tà dâm hoặc ngoại tình.

Vì vậy, hết thảy chúng ta đều biết điều nào đúng, điều nào sai, ngay cả khi mà chúng ta không được Kinh Thánh dạy bảo. Chúng ta biết những điều mà chúng ta không muốn những người khác làm cho chúng ta. Vì vậy, chúng ta biết những điều mà chúng ta không nên làm cho người khác.

Đây là nền tảng của mười điều răn trong Kinh Thánh. Đức Chúa Trời đòi hỏi chúng ta không nên làm những điều đó bởi vì Ngài biết nó sẽ làm tổn thương chúng ta hoặc người khác.

Biết chúng ta không muốn người khác làm cho mình những điều nào, và biết chúng ta không nên làm cho họ những điều nào, Kinh Thánh gọi đó là LƯƠNG TÂM.

a. Các Sứ Đồ Dạy Về Lương Tâm.

1) Không Xúc Phạm Lương Tâm. Sứ đồ PhaoLô thiết lập Uy quyền của lương tâm trong các thư tín của ông. Trong thời Kinh Thánh có rất nhiều quan niệm tôn giáo về các loại thức ăn khác nhau. Ông cảnh cáo chúng ta cẩn thận khi ăn để không xúc phạm lương tâm của:

a) Người Khác. "Khi nào mình phạm tội cùng em như vậy, làm cho lương tâm yếu đuối của họ bị thương, thì phạm tội cùng Đấng Christ "(ICôr 8:12)

b) Chính Chúng Ta. "Chớ vì một thức ăn mà làm hủy hoại việc Đức Chúa Trời. Thật mọi vật là thanh sạch; nhưng ăn lấy mà làm dịp cho kẻ khác vấp phạm thì là ác "(Rô 14:20)."Nhưng ai đó có lòng nghi ngại về thức ăn nào, thì bị định tội rồi, vì chẳng bởi đức tin mà làm; vả, phàm làm điều chi không bởi đức tin thì điều đó là tội lỗi "(14:23).

2) Người Ngoại Đạo Sẽ Bị Xét Đoán Bởi Lương Tâm. Trong Tân Ước, lương tâm mang một uy quyền vô cùng quan trọng. Nhiều người đã hỏi tôi rằng: "Này anh Ralph ơi! Điều gì xảy đến cho người chưa hề nghe Tin Lành".

Sứ đồ Phao Lô đã trả lời cho câu hỏi này: "Phàm những kẻ không luật pháp mà phạm tội, cũng sẽ không luật pháp mà hư mất... Vả, dân ngoại vốn không có luật pháp, khi họ tự nhiên làm những việc luật pháp dạy biểu, thì những người ấy dầu không có luật pháp, cũng tự nhiên nên luật pháp cho mình. "

"Họ tỏ ra rằng việc mà luật pháp dạy biểu đã ghi trong lòng họ: CHÍNH LƯƠNG TÂM LÀM CHỨNG CHO LUẬT PHÁP, còn ý tưởng mình, khi thì cáo giác mình khi thì binh vực mình... trong ngày Đức Chúa Trời bởi Đức Chúa Jêsus Christ mà xét đoán những việc kín nhiệm của loài người y theo Tin lành tôi "(Rô 2:12, 14-16).

Đức Chúa Trời sẽ phán xét dân ngoại bởi sự phản ứng của họ với lương tâm của họ. Lương tâm là luật pháp của Đức Chúa Trời viết trên lòng và tâm trí con người.

Hãy nhớ rằng, đối với Đức Chúa Trời, lương tâm có một uy quyền vô cùng quan trọng. Vì vậy, chúng ta phải vâng phục nó.

3) Chúng Ta Phải Vâng Phục Lương Tâm. Sứ đồ PhaoLô đã trả lời cho nhiều câu hỏi về lương tâm, như chúng ta ăn gì hoặc uống gì, chúng ta thờ phượng Chúa ngày nào.

Ông viết: Người này tưởng ngày này hơn ngày khác, kẻ kia tưởng mọi ngày đều bằng nhau; ai nấy hãy tin chắc ở trí mình (lương tâm mình).

"Kẻ giữ ngày là giữ vì Chúa, kẻ ăn cũng là ăn vì Chúa, vì họ tạ ơn Đức Chúa Trời; kẻ chẳng ăn cũng chẳng ăn vì Chúa, họ cũng tạ ơn Đức Chúa Trời "(14:5, 6).

Vậy thì con người phản ứng lại lương tâm của mình như thế nào? Đối với một số người xem một số ngày nào đó là rất quan trọng. Ví dụ như ở Do Thái, người Hồi giáo giữ ngày thứ sáu, người Do Thái chính thống giáo giữ ngày thứ bảy, và những Cơ Đốc nhân giữ ngày Chúa nhật.

Xúc phạm đến ngày thiêng liêng của họ là xúc phạm đến lương tâm của họ. Tôi không gợi ý cho bạn nên giữ một ngày đặc biệt nào, tôi đang nói những gì Phao Lô nói: "Lương tâm bạn bảo bạn làm điều gì bạn hãy làm điều đó ".

Phao Lô tiếp tục: "Vậy chúng ta chớ xét đoán nhau; nhưng thà nhất định đừng để hòn đá vấp chơn trước mặt anh em mình, và đừng làm dịp cho người vấp ngã "(14:13).

Cũng như phải cẩn thận đối với lương tâm của kẻ khác, Phao Lô nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta phải cẩn thận đối với lương tâm của chính chúng ta: "Chớ vì một thức ăn mà hủy hoại công việc của Đức Chúa Trời. Thật vậy, mọi vật là thanh sạch, nhưng ăn lấy mà làm dịp cho kẻ khác vấp phạm (với một lương tâm tội lỗi),thì là ác "(14:20).

Nếu bạn có một quan niệm rằng bạn nên kiêng ăn một vài thức ăn nào đó và bạn bỏ qua lương tâm của bạn, PhaoLô gọi đó là điều sai (điều ác). Nếu bạn ăn thịt heo và điều đó trái với lương tâm của bạn, thì đó là điều sai và bạn đang chống lại uy quyền lương tâm của chính bạn.

Sứ đồ PhaoLô giải thích rằng mỗi người chúng ta phải khai trình chính mình với Đức Chúa Trời. Cách mà chúng ta đáp lại với lương tâm của chúng ta sẽ quyết định chúng ta được khen thưởng hay bị đoán phạt. Nếu chúng ta xúc phạm lương tâm của chính mình, lương tâm sẽ trở thành tội lỗi cho chúng ta.

PhaoLô dạy chúng ta phải vâng phục uy quyền lương tâm của chính chúng ta. Mặc dù lương tâm chúng ta không cho phép chúng ta làm những gì người khác có thể làm, chúng ta phải vâng phục.

4) Mỗi Người Đều Phải Chịu Trách Nhiệm. Phao Lô cũng dạy chúng ta không được ép buộc người khác phải noi theo những gì mà chúng ta còn nghi ngại vì cớ lương tâm chúng ta. Chúng ta không xem họ là kém thuộc linh hơn chúng ta bởi vì họ có những sự tự do trái với quan niệm cá nhân của chúng ta.

Có những trường hợp mà uy quyền của lương tâm không được những người lãnh đạo Hội Thánh kính trọng. Một số người dạy rằng người vợ phải vâng phục chồng mình ngay cả khi họ bị đòi hỏi phải làm điều gì đó xúc phạm đến lương tâm của họ.

Điều này là sai lầm! Tất cả chúng ta hoặc nam, hoặc nữ, đều phải chịu trách nhiệm về công việc mình trước mặt Đức Chúa Trời.

Saphira phải chịu trách nhiệm cho sự đồng lỏa của mình trong việc lừa dối Đức Thánh Linh. "Phierơ bèn nói rằng: Sao các ngươi dám đồng mưu để thử Thánh Linh của Chúa? Kìa, chơn những kẻ chôn chồng ngươi đang ở ngoài cửa, họ sẽ đem ngươi đi luôn". Saphira đã bị chết do sự phán xét bởi vì bà ta đã đồng mưu với chồng để lừa dối Thánh Linh.

4. Tóm Tắt

Uy quyền tể trị của Đức Chúa Trời, uy quyền lẽ thật của Kinh Thánh và uy quyền của lương tâm chúng ta cao trọng hơn bất cứ con người nào, bất kể người đó mang chức vụ hay địa vị nào.

Không có ai trên thế gian này được Đức Chúa Trời ban quyền để đòi hỏi bạn không vâng theo lương tâm của bạn, Kinh Thánh hoặc Đức Chúa Trời. Đây là những điều cao trọng hơn bất cứ chức vụ hoặc uy quyền nào, hoặc Hội Thánh quốc gia hay một điều gì khác.

Lương tâm là đối tượng của Kinh Thánh và Kinh Thánh đến từ Đức Chúa Trời. Vì vậy, chúng ta phải là đối tượng của những uy quyền CAO HƠN này, ngay cả khi những uy quyền này mâu thuẫn với những uy quyền THẤP HƠN mà Đức Chúa Trời ban cho con người.