Tìm kiếm

Chọn theo chủ đề

Tôi Mọi Cho Tội Lỗi

NHỜ ĐẤNG CHRIST ĐƯỢC GIẢI PHÓNG KHỎI ÁCH TỘI LỖI

Có phải ông là người tội lỗi không? Ít ai dám trả lời: “Không.”

Có phải ông là tôi mọi của tội lỗi không?

Nghe câu hỏi nầy, nhiều người sẽ tức giận lắm mà sẽ trả lời xẳng xớm rằng: “Tôi mà là tôi mọi à? Tôi mọi ai? Đời nào tôi làm tôi mọi ai. Tôi là người tín ngưỡng tự do; tôi tin tưởng những điều tôi ưa thích và làm những điều tôi muốn. Tôi chẳng làm tôi mọi ai cả!”

Ông có chắc được như vậy không? Ông có chắc thật làm được những điều ông muốn không? Giả tỉ như bây giờ ông quá ưa thích đánh chén, mà ông biết chắc rằng rượu làm hại sức mạnh và tánh nết ông? Trong gia đình ông không được vui vẻ: Vợ ông đã nhiều phen phải khóc lóc, con cái trong nhà thấy ông đi đâu về, sợ ông như sợ cọp.

Có phải quả hẳn ông không muốn trừ bỏ cái tánh hư, nết xấu đó đi chăng, mà khi ông làm theo nó là ông tự nguyện làm điều mình không muốn không? Tôi không dám tin là thật, vì ông là người thông minh, lại có tâm huyết, lẽ nào ông lại vui lòng làm như vậy; ông làm điều đó chẳng qua là làm trái nghịch với ý muốn của ông mà thôi, tức là ông vâng phục một đứa mạnh hơn ông và ông làm tôi mọi nó. Đứa đó tức là ông chủ của ông, tên nó là tội lỗi.

Về phần một người nam ô uế và dâm dục, hoặc một người nữ xấu nết và buông tuồng, há lại không lắm lúc lấy làm đau đớn về cái tật xấu xa nhơ nhuốc, bại hoại của mình mà chừa bỏ đi để trở nên người tử tế đạo đức sao?

À nầy, lại còn khi một người nổi cơn tức giận lên, lúc đó người ấy có làm điều mình muốn không? Ta há không thường nghe lời thú tội nầy: “Thật trong cơn giận, tôi không tự cai trị được tôi”; Vậy thì trong lúc đó ai cai trị trong tâm tánh người đó?

Thưa: Có một đứa rất mạnh, nó cai trị trong người đó, ai ai cũng biết tên nó, vì nó xưng danh là tội lỗi.

Nếu đem phơi bày tánh xấu của loài người ra, thì chắc chắn là không giấy nào chép được hết.

Những nết hư tật xấu là: ghen tương, khoe khoang, kiêu ngạo, dối trá, biển lận, tham ăn, mê uống đều là những ông chủ rất hung ác chẳng hay dung thứ, trong tay cầm roi da thường giơ ra đàn áp la lớn tiếng: “Hãy đi, tôi mọi, hãy đi.”

Nghe tiếng đó, thì phải đi và cứ đi... song vì họ mờ ám quá cho đến nỗi quên mình là tôi mọi, nên nhiều khi bị chủ sai đi, lại còn lấy làm hân hạnh, vừa đi vừa thổi kèn tứ phía: Tự do! Tự do! Khoan khoái! Khoan khoái!

Nhưng dẫu loài người bị mê muội trong con đường vật dục đến thế nào thì cũng có một đôi lúc biết tỉnh ngộ. Có lẽ là vì đã qua một giai đoạn cực khổ, một sự đau ốm hoặc một điều thất vọng nào. Trong những lúc đó, họ tự cảm biết mình thật là xấu xa, ô uế, hèn nhát, thấp kém, đáng khinh bỉ, dầu người khác có tưởng mình là đứng đắn, thật thà và xưng những thói xấu của mình là những điều yếu đuối nhỏ mọn thường, thì mình cũng không chịu nổi. Mà nếu bỗng nảy ra một ý tưởng gì về một Đức Chúa Trời, một Đấng Tạo Hóa nào mà một ngày kia mình phải đến ứng hầu để trình bày cái đời hư hỏng và tội lỗi của mình, thì lấy làm khiếp sợ, hoảng hốt mà kêu lên rằng: Khốn nạn cho tôi! Xong đời tôi rồi! Đời tôi thật ngắn ngủi thay mà tôi đã lợi dụng nó một cách rất xấu xa thay! Hỡi ôi! Ai sẽ cứu tôi thoát khỏi sự làm tôi mọi nầy?”

“Ai sẽ giải cứu tôi? Nghĩa là ai sẽ biến đổi đời sống tôi để tôi trở nên một người mới?”

Phải, ai sẽ làm điều đó cho tôi? Có phải những sự gắng sức của tôi không? Về điều nầy, nếu mình chỉ nghe những kẻ khác đã làm được mà mình thiếu sự kinh nghiệm, thì chắc phải gặp câu đáp nầy: “Không được”. Nếu vậy, có lẽ là ý dục của mình làm được chăng? Nói về ý dục, thì nào mình có ý dục đâu, vì mình thường làm những điều không muốn làm.

Vậy thì ai sẽ giải cứu người đó?... Chỉ trong sách của Chúa có câu trả lời được. Sách đó dạy ta rằng: Một Đấng rất nhơn lành đã dến lấy tay của loài người yếu đuối mà đặt vào tay của Đức Chúa Trời rất thánh, rất tài để cứu họ và Ngài trở nên Cha của họ, ban cho họ năng lực để thắng hơn tội ác.

Kinh Thánh dạy cho ta  biết Đức Chúa Jêsus đã đến “để hủy phá công việc của ma quỷ” (1Giăng 3:8); công việc của ma quỷ tức là tội lỗi đã mặc lấy thiên hình vạn trạng đến với ta khiến ta vương mang lấy.

Các ông có muốn Đức Chúa Jêsus Christ “hủy phá hết những công việc của ma quỷ ở trong thân thể các ông”, tức là những điều đã bức bách các ông làm tôi mọi nó chăng?

Điều đó có thể được, xin hãy coi đây: Đức Chúa Jêsus Christ đã phó chính mình Ngài làm giá chuộc tôi cho các ông. Tội hình mà Ngài đã chịu đã hủy tiêu cái nợ các ông mắc với Đức Chúa Trời. Các ông được hòa thuận với Đức Chúa Trời là nhờ huyết đổ ra của một Đấng hy sinh vô tội đã chịu chết trên cây thập tự thế cho các ông.

Đấng hy sinh mà Đức Chúa Trời đã nâng giá lên rất cao trước mặt Ngài và đã bày tỏ thần tánh của Đấng đó ra khiến Đấng đó từ kẻ chết sống lại để rồi ngày nay làm Cứu Chúa của các ông và cũng vừa là bạn thiết rất có quyền năng của các ông nữa. Nếu các ông tình nguyện nhận sự cứu rỗi ban cho bởi Đấng vốn trọn quyền năng ấy mà phó thác chính mình cho Ngài, thì Ngài sẽ giải cứu các ông khỏi tội lỗi và sự thèm muốn tội lỗi.

Tội lỗi đã xiềng xích đời sống và lòng ta nay đã bị đập bể bởi quyền năng của thập tự giá của Đấng Christ. Người nào bằng lòng nương mình nơi năng lực đó, thì đời sống mình sẽ kinh nghiệm về sự đổi mới.

Một ngày kia, có một nhà diễn võ được nghe giảnh Tin-lành và đã tin Chúa ít ngày sau, người đó gặp một người bạn thiết cũ hỏi rằng:

-Nầy anh, tôi nghe nói anh mới theo đạo phải không? Thật tức cười quá!

-Điều đó là thật, anh cười chi? - nhà diễn võ đáp.

-Nếu vậy, còn những nếp sẹo ngang, dọc trên mặt anh đó thì làm thế nào mà bôi cho sạch đi được, vì những vết sẹo đó cứ hằng tố cáo anh trước công chúng về cai chơn tướng của anh lúc trước; thật đáng tiếc thay!

-Tôi không tiếc chi hết, nhà diễn võ đáp, những vết sẹo đó bây giờ trở nên những cửa sổ mà bởi đó sự nhân từ, thương xót của Đức Chúa Trời được chói sáng ngày càng tỏ rạng thêm!

Hỡi quý độc giả, người nào đã từng chịu đau thương về một tội lỗi nào, có lẽ kín nhiệm, người ngoài không ai hay biết, nhưng không phải là không khốn khó đâu, vì tội lỗi thường để lại vết tích, điều đó là chắc chắn rồi; song chỉ là tỏ ra sự rất kỳ dị khi Đấng Christ ngự vào và hành động trong lòng tội nhân ấy. Ngài khiến cho người đó có thể thắng nổi tội lỗi, dầu là một tội lỗi đã ăn thấu vào lòng và in sâu vào xác.

Dầu có đời sống nào đã thật là bại hoại, ô uế, thì Ngài cũng sẵn lòng tiếp nhận để khiến họ nên tinh khiết, và vinh hiển.

Năng lực yêu thương đó hiện nay đã dành sẵn cho các ông từ lâu rồi, hãy đến mà thí nghiệm rồi sẽ biết. Nếu không thí nghiệm thì không khi nào hiểu biết cái năng lực diệu kỳ ấy được. Hỡi các ông, hãy kíp thí nghiệm đi! Rất mong thay!

A. M.
(NHỮNG TIA SÁNG)