Tìm kiếm

HA-BA-CÚC

Nước Giu-đa bị xâm lăng

Sự phán xét người Canh-đê

"Người công bình thì sống bởi đức tin mình" (Ha 2:4)

Lời tiên tri nầy thuộc về thời gian giữa 625 và 606 T.C.; có lẽ vào khoảng 607 T.C.. Lúc Giê-hô-gia-kim bắt đầu trị vì.Người Canh-đê (Ba-by-lôn) đang tiến mau về phía Tây (Ha 1:6), nhưng chưa tới nước Giu-đa (Ha 3:16). Dưới đây là niên biểu của thời gian nầy:

9-608 T.C.

Giô-si-a. Cuộc cải cách lớn lao. Sô-phô-ni.

626 T.C.

Đế quốc A-si-ri bị suy yếu nhiều vì cuộc xâm lăng của quân Sy-the.

625 T.C.

Nước Ba-by-lôn tuyên bố độc lập đối với đế quốc A-si-ri.

608 T.C.

Giô-a-cha trị vì 3 tháng, rồi bị bắt xuống Ai-cập.

608-597 T.C.

Giê-hô-gia-kim. Một đời trị vì rất gian ác. Ha-ba-cúc?

607 T.C. (hoặc 612?).

Quân Ba-by-lôn hủy phá thành Ni-ni-ve.

606 T.C.

Quân Ba-by-lôn xâm lăng nước Giu-đa và bắt dân đi làm phu tù.

605 T.C.

Quân Ba-by-lôn đánh bại quân Ai-cập tại Cạt-kê-mít.

597 T.C.

Giê-hô-gia-kin trị vì 3 tháng, rồi bị bắt qua Ba-by-lôn.

597-586 T.C.

Sê-đê-kia, một vua nhu nhược và gian ác, bị bắt qua Ba-by-lôn.

586 T.C.

Thành Giê-ru-sa-lem bị thiêu hủy. Xứ bị hoang vu.

Ha 1:1-4

 Lời than thở của Ha-ba-cúc

Sách tiên tri nầy là một lời than thở với Đức Chúa Trời rằng nước ông bị tiêu diệt vì cớ ti ác của nó, bởi tay một nước còn ti ác hơn. Ha-ba-cúc không thể thấy một việc như vậy là công bình.

Ha 1:5-11

 Lời đáp của Đức Chúa Trời

Đức Chúa Trời đáp rằng Ngài có một mục đích trong những cuộc chinh phục khủng khiếp của đạo quân Canh-đê.

Ha 1:12-2:1

 Lời than thở thứ hai của Ha-ba-cúc

Ha-ba-cúc nhìn nhận rằng nước Giu-đa đáng bị hình phạt vì cớ tội lỗi của nó, và cũng đáng bị sửa trị, nhưng ông xin Đức Chúa Trời làm sáng tỏ vấn đề hơn (Ha 2:1)

Ha 2:2-20

 Lời đáp thứ hai của Đức Chúa Trời

Đế quốc Canh-đê say máu các nước, sẽ tới phiên nó cũng bị tiêu diệt; và dân của Đức Chúa Trời sẽ đầy dẫy trái đất.

Ha 3:1-19

 Lời cầu nguyện của Ha-ba-cúc

Ông kêu xin Đức Chúa Trời hãy lại làm các việc lạ lùng như thuở xưa; nhưng ông cũng tỏ lòng nhẫn nại tuyệt vời, và tin tưởng nơi sự an toàn đời đời của dân Đức Chúa Trời (câu 16-19). Bài học của sách nầy là: Người ta sẽ sống bởi đức tin (Ha 2:2-4). Đức tin là khả năng cảm thấy vững chắc nơi Đức Chúa Trời, đến nỗi dầu hiện tại tối tăm chừng nào ta cũng không nghi ngờ kết quả. Có một TƯƠNG LAI VINH HIỂN dành cho dân Đức Chúa Trời.Có lẽ còn xa lắm, nhưng tuyệt đối chắc có như thế. Vậy, ở giữa tối tăm và tuyệt vọng, Ha-ba-cúc vẫn là một người lạc quan tột bậc.