Phúc âm Mác đoạn 05

NHỮNG GỢI Ý:

Trong đoạn trước, chúng ta thấy Chúa Jêsus khác với các các giáo chủ của các tôn giáo loài người. Họ chỉ có giảng hay, dạy giỏi, nhiều giáo lý, giáo thuyết, giáo điều... nhưng không có uy quyền, quyền năng gì cả. Chúa Jêsus là Con Đức Chúa Trời, Ngài giảng dạy có uy quyền để thuyết phục người nghe nhưng cũng làm những công việc chứng tỏ Ngài là Đức Chúa Trời.

Trong Mác 4, Chúa Jêsus có quyền phép trên thiên nhiên. Tiếp theo trong đoạn 5, Chúa Jêsus có quyền trên ma quỷ, bệnh tật và cả sự chết. Vì vậy, chúng ta hãy tin nhận Ngài làm Cứu Chúa của cuộc đời mình, Ngài sẽ hủy diệt công việc của Sa-tan trên đời sống chúng ta, dời chúng ta từ nước Sa-tan sang Vương quốc Thiên Đàng vinh hiển của Ngài. Nếu chúng ta đã tiếp nhận ơn cứu rỗi của Ngài, kinh nghiệm sự giải cứu của Chúa thì hãy bắt chước người đàn ông trong Mác 5, để đi khắp nơi làm chứng cho những người thân, thuật lại cho họ điều lớn lao thể nào mà Chúa đã làm cho mình và Ngài đã thương xót mình như thế nào.

 

Câu Kinh Thánh ghi nhớ Mác 5:19  (BDHD): 

Nhưng Đức Chúa Jêsus từ chối và bảo: “Hãy về nhà, đến với những người thân và thuật lại cho họ những điều lớn lao mà Chúa đã làm cho con, và Ngài đã thương xót con như thế nào.”

 

Các nhân vật:

  • Người bị quỷ ám: ma quỉ có quyền cầm giữ, áp bức tâm trí, tấm lòng của một người khi người đó cho nó quyền hợp pháp để nó bước vào. Khi Chúa Jêsus đến thì quỷ van xin Chúa đừng ném chúng nó vào vực sâu (Lu-ca 8:31), vực sâu là nơi dành cho các tà linh bị giam giữ (Khải Huyền 9:1-2; Khải Huyền 20:2-3). Hình phạt nghiêm khắc nhất mà ma quỷ phải nhận đó là bị ném xuống vực sâu. Quỷ xưng mình là tên Quân đoàn, một đơn vị quân đoàn Rô-ma khoảng 5.000 đến 6.000 người.

    Quỷ nhập vào bầy heo, và chúng gieo mình xuống dốc biển mà chết. Người Do Thái bị cấm không được ăn thịt heo, nhưng ta thấy heo ở đó, vì nơi đây là vùng đất có người Hy Lạp ở. Số lượng 2.000 con heo chết đã khiến những kẻ chăn heo đi đồn tin này cho mọi người, nhưng chắc chắn họ không nói về ơn thương xót giải cứu của Chúa Jêsus trên con người mà chỉ tập trung vào việc họ bị mất tài sản, điều đó đã làm cho cả thành thị, thôn quê sợ hãi đến nỗi họ không dám tiếp nhận Chúa mà lại nài xin Ngài rời khỏi địa phận của họ.

  • Giai-ru: là một người quản lý nhà hội. Nhiệm vụ của ông là hướng dẫn việc thờ phượng trong nhà hội Do Thái và chọn người để hướng dẫn giờ cầu nguyện, đọc Kinh Thánh và giảng dạy. Người quản lý nhà hội thông thường là một trưởng lão trong Do Thái giáo.

  • Con gái Giai-ru: 12 tuổi, cháu là đứa con duy nhất của ông bà.

  • Người phụ nữ bị rong huyết: theo luật Môi-se, người mắc bịnh nầy bị xem là không sạch, ô uế (Lê-vi Ký 15:19-30). Người phụ nữ này bị bệnh kéo dài 12 năm. Bà đã tìm đến các thầy thuốc, tốn nhiều tiền của mà không được gì. Bà rất khốn khổ và bệnh càng nặng thêm.

Địa danh:

  • Giê-sa-rê: một thành vững chắc của Đê-ca-bô-lơ, cách phía Đông Nam biển Ga-li-lê khoảng 9 km. Xung quanh thành có đất, cũng gọi là miền Ga-đa-ra. Thành này xây dựng trên đỉnh bằng phẳng của một núi đá vôi. Ngày nay di tích thành này gọi là Um Keis. Chỗ đó có nhiều mộ cổ, nhưng dân cư rất ít.

 

Một địa điểm tại Giê-sa-rê ngày nay

dia danh Gierase

 

  • Đê-ca-bô-lơ: nghĩa là 10 thành (Ma-thi-ơ 4:25). Một lãnh thổ rộng lớn ở phía Nam biển Ga-li-lê, chủ yếu nằm ở phía đông sông Giô-đanh, nhưng bao gồm Bết­sê-an ở phía tây. Người Hy Lạp chiếm các thành như Ga-đa-ra và Phi-la-đen-phi ngay từ năm 200 T.C. Vào năm 63 T.C., Pompey đã giải phóng Hip­pos, Scythopolis và Pella khỏi tay người Do Thái. Ông sát nhập những thành phố vào tỉnh của Sy-ri, nhưng cho phép chúng có tự do riêng. Trong thời Chúa Jêsus thì đây là vùng đất của người ngoại bang.

 

Bản Đồ Thời Chúa Jêsus:

<a href=Mác 5 map 01 name" />

 

 


Nội dung

Người bị quỷ ám ở Giê-ra-sê

(Ma-thi-ơ 8:28-34; Lu-ca 8:26-39)

1 Đức Chúa Jêsus cùng các môn đồ sang đến bờ biển bên kia, trong miền Giê-ra-sê. 2 Khi Ngài bước ra khỏi thuyền, lập tức có một người bị uế linh ám từ nghĩa địa chạy đến trước mặt Ngài. 3 Người nầy sống giữa các mồ mả, dù dùng xiềng cũng không ai giữ anh ta được. 4 Nhiều lần bị cùm chân, xiềng tay, nhưng anh ta đều bẻ xiềng tháo cùm, không ai đủ sức chế ngự được. 5 Cả ngày lẫn đêm anh ta cứ lang thang hết nghĩa địa đến đồi núi, la hét, rồi lấy đá đánh bầm mình. 6 Khi thấy Đức Chúa Jêsus từ đằng xa, anh ta chạy đến, sấp mình trước mặt Ngài 7 và kêu lên: “Lạy Jêsus, Con Đức Chúa Trời Chí Cao, tôi có liên can gì với Ngài? Nhân danh Đức Chúa Trời tôi xin Ngài đừng làm khổ tôi.” 8 Vì Đức Chúa Jêsus vừa phán: “Hỡi uế linh, hãy ra khỏi người nầy.” 9 Rồi Ngài lại hỏi: “Ngươi tên gì?” Uế linh đáp: “Tên tôi là ‘Quân đoàn’ vì chúng tôi đông lắm.” 10 Uế linh lại van xin Ngài đừng đuổi chúng ra khỏi miền đó. 11 Bấy giờ có một đàn heo rất đông đang ăn trên sườn đồi. 12 Các uế linh van nài: “Xin Ngài cho chúng tôi nhập vào đàn heo kia.” Đức Chúa Jêsus cho phép. 13 Các uế linh ra khỏi người ấy và nhập vào đàn heo. Cả đàn khoảng hai nghìn con, từ triền dốc lao xuống biển và chết chìm trong đó.

14 Những người chăn heo chạy trốn và đồn tin ấy ra khắp thành thị, thôn quê; dân chúng kéo đến để xem điều gì đã xảy ra. 15 Khi đến chỗ Đức Chúa Jêsus, họ thấy người đã từng bị quỷ “Quân đoàn” ám đang ngồi đó, mặc quần áo và tâm trí tỉnh táo thì họ sợ hãi lắm.16 Những người đã chứng kiến sự việc thuật cho họ nghe chuyện gì đã xảy đến cho người bị uế linh ám và cho đàn heo. 17 Họ nài xin Ngài rời khỏi địa phận mình.

18 Khi Ngài xuống thuyền, người vốn bị quỷ ám xin được theo Ngài. 19 Nhưng Đức Chúa Jêsus từ chối và bảo: “Hãy về nhà, đến với những người thân và thuật lại cho họ những điều lớn lao mà Chúa đã làm cho con, và Ngài đã thương xót con như thế nào.” 20 Người ấy đi khắp miền Đê-ca-bô-lơ thuật lại những điều lớn lao mà Đức Chúa Jêsus đã làm cho mình; ai nấy đều kinh ngạc.

Con gái Giai-ru và người phụ nữ bị rong huyết

(Ma-thi-ơ 9:18-26; Lu-ca 8:40-56)

21 Đức Chúa Jêsus lại xuống thuyền vượt qua bờ bên kia. Một đoàn người rất đông tụ họp chung quanh Ngài lúc Ngài đang ở bên bờ biển. 22 Bấy giờ, một trong những viên quản lý nhà hội tên là Giai-ru đến. Khi thấy Đức Chúa Jêsus, ông liền phủ phục dưới chân Ngài, 23 nài xin rằng: “Con gái nhỏ của tôi sắp chết. Xin Thầy đến và đặt tay trên cháu, để cháu được chữa lành và sống.” 24 Đức Chúa Jêsus đi với Giai-ru. Một đoàn người rất đông cùng đi theo và lấn ép Ngài. 25 Trong số đó có một phụ nữ bị rong huyết đã mười hai năm. 26 Lâu nay bà đã khốn khổ trong tay nhiều thầy thuốc, hao tốn hết tiền của, nhưng bệnh không thuyên giảm mà ngày càng nặng thêm. 27 Bà đã nghe nói về Đức Chúa Jêsus nên lẩn vào giữa đám đông, tiến đến phía sau Ngài và chạm vào áo Ngài. 28 Vì bà tự nhủ: “Chỉ cần chạm được áo Ngài, thì ta sẽ được lành.” 29 Lập tức, máu cầm lại. Bà cảm nhận ngay rằng mình đã được chữa lành. 30 Đức Chúa Jêsus liền nhận biết có một năng quyền vừa ra từ Ngài nên Ngài quay sang phía đám đông và hỏi: “Ai đã chạm vào áo Ta?” 31 Các môn đồ thưa: “Thầy thấy đám đông chen lấn Thầy, sao Thầy còn hỏi: ‘Ai chạm đến Ta?’ ” 32 Ngài nhìn chung quanh để xem ai đã làm điều đó. 33 Người phụ nữ biết điều gì đã xảy đến cho mình nên run sợ, đến phủ phục dưới chân Ngài và trình bày với Ngài tất cả sự thật. 34 Đức Chúa Jêsus phán: “Hỡi con gái Ta, đức tin của con đã cứu con; hãy đi bình an và được lành bệnh.”

35 Khi Ngài còn đang nói, có người từ nhà của Giai-ru đến nói với ông: “Con gái ông đã chết rồi, còn phiền Thầy làm gì nữa?” 36 Chẳng bận tâm đến những lời ấy, Đức Chúa Jêsus bảo viên quản lý nhà hội: “Đừng sợ, chỉ tin mà thôi.” 37 Ngài không cho ai theo mình ngoài Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng, em Gia-cơ. 38 Đến nhà Giai-ru, thấy mọi người đang làm om sòm, kẻ khóc người than inh ỏi, 39 Ngài bước vào nhà và nói với họ: “Sao các ngươi làm ồn ào và khóc lóc vậy? Không phải cháu bé chết đâu, nhưng nó đang ngủ.” 40 Họ nhạo cười Ngài. Ngài đuổi mọi người ra ngoài, rồi đưa cha mẹ đứa trẻ cùng ba môn đồ đến chỗ cháu bé đang nằm. 41 Ngài cầm tay cháu bé và phán: “Ta-li-tha-cum”; nghĩa là: “Nầy bé gái, Ta truyền cho con hãy trỗi dậy.” 42 Lập tức cháu gái trỗi dậy và bước đi, vì cháu đã lên mười hai tuổi. Mọi người đều kinh ngạc. 43 Ngài nghiêm giọng ra lệnh cho họ không được cho ai biết việc nầy, và bảo họ cho đứa trẻ ăn.