Tìm kiếm

Có Tâm Trí Của Đấng Christ, Bạn Sẽ Không Bao Giờ Thấy Cô Đơn

0178“Ta không cô đơn bao giờ vì Cha ở với Ta.” (Giăng 16:32 KTHĐ).

Có tâm trí của Đấng Christ có nghĩa là luôn nhận thức được rằng Đức Chúa Trời ở cùng bạn.

Chúng ta thấy được điều này qua đời sống của Chúa Jêsus. Chúa Jêsus sống trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời và luôn được kết nối với ân điển của Đức Chúa Trời. Dầu bận rộn đến đâu, Ngài vẫn luôn gắn bó với Đức Chúa Cha. Chúa Jêsus tuyên bố, ““Ta không cô đơn bao giờ vì Cha ở với Ta.” (Giăng 16:32 KTHĐ).

Đây là lý do tại sao liều thuốc giải độc tuyệt vời nhất cho sự cô đơn là có cùng sự suy nghĩ như Chúa Jêsus. Khi bạn có tâm trí của Đấng Christ, bạn sẽ có thể nói như Chúa, “Tôi không cô đơn, vì tôi biết Đức Chúa Cha luôn ở cùng tôi.” Việc chúng ta cảm thấy cô đơn, thường là kết quả của việc không có cùng tâm trí với Đấng Christ — chúng ta không nhận thức được sự chăm sóc thường xuyên của Đức Chúa Trời.

Làm thế nào để bạn có thể luôn nhận thức được sự chăm sóc thường xuyên của Đức Chúa Trời? Một cách để làm điều đó là qua sự cầu nguyện. Cầu nguyện là một thói quen hằng ngày của Chúa Jêsus: “Ngài lánh vào nơi thanh vắng để cầu nguyện” (Lu-ca 5:16 BHĐ).

Hãy chú ý việc câu Kinh Thánh này nói rằng Chúa Jêsus thường hay lánh đi để có thể cầu nguyện. Bạn không thể chỉ thỉnh thoảng mới cầu nguyện nếu bạn muốn có tâm trí của Đấng Christ. Đời sống cầu nguyện của Chúa Jêsus là liên tục không ngưng nghỉ. Ngài coi việc ở với Cha là ưu tiên hàng đầu trong cuộc sống của mình. Đó là một thói quen.

Bạn có ngừng lại và cầu nguyện suốt trong cả ngày không? Bạn có nghĩ rằng một ngày của bạn sẽ được tốt đẹp hẳn lên nếu bạn gây dựng được thói quen tốt này hay không? Nếu Chúa Jêsus cảm thấy cần phải lánh đi và cầu nguyện suốt ngày, thì hãy nghĩ thử xem chúng ta sẽ cần làm điều đó nhiều hơn như thể nào!

Khi bạn không dành thì giờ để trò chuyện với Chúa, bạn đánh mất đi những món quà của Chúa. Không phải là ý muốn của Chúa để cho bạn quá bận rộn đến nỗi không có thì giờ cho Ngài. Thực ra, bạn sẽ hoàn thành được nhiều điều hơn trong mọi lãnh vực của cuộc sống mình nếu bạn dành thì giờ để dừng lại và cầu nguyện.

Điều này dường như sẽ không có hiệu quả. Nếu bạn cứ luôn ngừng lại để cầu nguyện, làm thế nào để bạn có thể hoàn thành nhiều điều hơn được? Vì bạn sẽ có được sự tập trung. Bạn sẽ có thể tập trung đầu óc và trái tim vào những gì quan trọng nhất vì bạn đang dành thì giờ để Chúa Thánh Linh nhắc nhở bạn qua lúc cầu nguyện rằng mục đích của bạn là gì.

Chúa Jêsus biết mình là ai và mục đích của Ngài là gì. Ngài luôn nhận thức được sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Khi bạn có được tâm trí của Đấng Christ, bạn cũng sẽ có những điều đó, và bạn sẽ luôn luôn nhận thức được rằng Đức Chúa Trời ở cùng bạn.

Câu hỏi suy ngẫm & áp dụng

1.      Có thể bạn cần phải lập kế hoạch để có thể dành ra được thì giờ cầu nguyện suốt trong ngày của mình. Bạn có thể điều chỉnh lịch trình của mình như thế nào để bạn có thời gian dư ra đó? Làm thế nào để bạn thay đổi cách suy nghĩ của mình để được linh động hơn và có thể dành nhiều thì giờ hơn cho việc cầu nguyện?

2.      Ai có thể giữ cho bạn có trách nhiệm trong thói quen cầu nguyện khi bạn đang tập để có được tâm trí của Đấng Christ?

3.      Việc cầu nguyện với Chúa có phải cần được lên lịch sẵn hoặc kéo dài rất lâu không? Tại sao có, tại sao không?

 


 

 

With The Mind Of Christ, You’ll Never Feel Alone

By Rick Warren — 

“I am not really alone, because the Father is with me” (John 16:32 GNT).

Having the mind of Christ means always being aware that God is with you.

We see this in the life of Jesus. Jesus lived in the presence of God and stayed connected to the favor of God. No matter how busy he was, he stayed in tune with the Father. Jesus said, “I am not really alone, because the Father is with me” (John 16:32 GNT).

This is why the greatest antidote to loneliness is thinking like Jesus. When you have the mind of Christ, you’ll be able, like him, to say, “I’m not alone, because I know the Father is always with me.” When we feel alone, it’s often the result of not living with the mind of Christ—we’re not aware of God’s constant care.

How can you always stay aware of God’s constant care? One way is through prayer. Jesus made prayer a daily habit: “Jesus would often go to some place where he could be alone and pray” (Luke 5:16 CEV).

Notice this verse says that Jesus often slipped away so he could pray. You can’t just do that every now and then if you want to have the mind of Christ. Jesus’ prayer life was continual. He made it the priority of his life to be with his Father. It was a habit.

Do you stop and pray throughout the day? Do you think your day would go better if you developed this habit? If Jesus felt the need to slip away and pray throughout his day, then think about how much more we need it!

When you don’t take the time to talk with God, you miss the gifts of God. It’s not God’s will for you to be too busy for him. In fact, you’ll get more done in every area of your life if you take the time to stop and pray.

That doesn’t seem like it should work. If you’re always stopping to pray, how are you going to get more done? You’re going to have focus. You’ll be able to focus your mind and heart on what matters most because you’re taking time to let God’s Spirit remind you through prayer what your purpose is.

Jesus Christ knew who he was and what his purpose was. He was always aware of God’s presence. When you get the mind of Christ, you’ll have those things too, and you’ll always be aware that God is with you.

Talk It Over

  • It may take some planning for you to make time for prayer throughout your day. How can you adapt your schedule so you have margin? How can you change your mindset so you are more flexible and more likely to allow time for more prayer?
  • Who can help keep you accountable in your prayer habits as you work to develop the mind of Christ?
  • Does prayer with God have to be scheduled or last very long? Why or why not?