TIN LÀNH CHỮA BỊNH - Chương VI. Làm Chứng Về Công Việc Lạ Lùng Của Chúa

CHƯƠNG THỨ SÁU
LÀM CHỨNG VỀ CÔNG VIỆC LẠ LÙNG CỦA CHÚA

Tôi muốn thêm một vài lời về công việc có liên quan với ơn Chúa chữa bịnh trong thành phố này, cùng một vài trường hợp Chúa chữa bịnh mà tôi đã được biết.

Như tôi đã nói rõ trong chương trước, một trong ba lời tôi thề nguyện với Chúa về sự chữa bịnh cho chính mình tôi là: Tôi sẽ dùng lẽ thật nầy và sự từng trải của tôi về lẽ thật nầy để giúp ích cho kẻ khác, tùy theo Ngài cần dùng và dẫn dắt tôi.

Đối với tôi, lời thề nguyền nầy rất quan hệ, vì tôi rất tôn trọng và bảo vệ danh dự Mục sư đến nỗi vui lòng chết vì danh dự ấy. Tôi tự nhiên hiểu rằng nếu hoàn toàn trung tín trong vấn đề này, thì tôi sẽ phải trả giá gì; đồng thời, tôi e ngại khôn xiết cái ý nghĩ rằng mình phải cầu nguyện với bất cứ người nào khác để được ơn Chúa chữa bịnh. Tôi quá sợ rằng nếu xin Đức Chúa Trời chữa bịnh cho ai mà họ không lành, thì tôi sẽ làm cho danh Ngài bị sỉ nhục lây. Tôi hầu như hi vọng rằng chính mình sẽ không phải cầu xin Chúa chữa bịnh cho ai hết. Tôi sung sướng khôn xiết vì có mấy anh em khác đã được Đức Chúa Trời dấy lên để làm chức vụ chữa bịnh, và tôi vui lòng giúp cho "bàn tay họ mạnh mẽ thêm."

Trong thành phố nầy, tôi làm chứng về lẽ thật Chúa chữa bịnh giữa một buổi nhóm họp anh em tín đồ trong chi hội tôi, bấy giờ là nhà thờ Hội Trưởng Lão ở thành phố Nữu Ước. Lời làm chứng ấy không bị ai phản đối, hoặc họ chỉ phản đối chút ít.

Mấy tuần lễ sau, nhằm ngày làm lễ an táng Tổng thống Garfield, người ta mời tôi giảng trong một buổi nhóm họp cầu nguyện ở phố Fulton. Chúa thúc giục tôi giảng rất ngay thẳng; tôi đến phương thức cầu nguyện đúng theo Kinh Thánh để cho bịnh nhơn trực tiếp được chữa lành nhơn danh Đức Chúa Jesus. Khi tôi giảng xong, chỉ có một người nói lời đồng ý với tôi. Ấy  là vị trưởng lão già cả, nhơn hiền của chi hội Méthodiste Episcopale; bây giờ ông đã yên nghỉ trong Chúa rồi. Ông hết lòng cám ơn tôi, và nói rằng ông tin hết mọi lời tôi làm chứng đó.

Sau đó ít lâu, sự thử thách xảy đến trong chính gia đình tôi. Con gái nhỏ của tôi thình lình bị sưng yết hầu. Vợ tôi khi ấy không tin như tôi, nên đã đòi mời thầy thuốc, và rất buồn rầu khi tôi chỉ đem nó đến với Đức Chúa Trời và xin Ngài nhơn danh Đức Chúa Jesus mà chữa lành cho nó. Đêm đó, nó nằm bên cạnh một mình tôi cổ họng trắng như tuyết và sốt như nung nấu. Tôi biết rằng nếu bịnh kéo dài đến hôm sau, thì trong gia đình tôi sẽ xảy ra một cuộc khủng khiếp mà trách nhiệm nhứt định về tôi.

Tôi giơ bàn tay run rẩy xức dầu vào trán con: nó là người thứ nhứt hoặc thứ nhì mà tôi đã xức dầu, và cầu xin quyền phép của danh Chúa Jesus. Chừng nửa đêm trái tim tôi nặng trĩu. Tôi kêu xin Đức Chúa Trời giải cứu mau chóng. Đến sáng, cổ họng con tôi được lành, và vợ tôi đến thăm nó. Bà giương mắt nhìn tôi khi thấy các mụn trong cổ đã biến mất và nó có thể đứng dậy đi chơi; đó là điều tôi không bao giờ quên.

Vào thời gian đó, Chúa dắt đưa tôi đến chỗ bắt đầu công việc bởi đức tin mà tôi dâng trọn đời mình từ bấy đến nay. Ấy không phải là dạy dỗ về ơn Chúa chữa bịnh, nhưng là rao truyền Tin Lành cho vô số người bị lãng quên bằng cách tổ chức những buổi giảng công cộng. Trải qua lâu năm, trong những buổi nhóm họp ấy, tôi không nói một lời nào về ơn Chúa chữa lành thân thể, vì mục đích tối cao của chúng tôi là dẫn người ta đến cùng Đấng Christ, và không làm tổn thương họ vì những điều kém hệ trọng.

Nhưng các thực sự về Chúa chữa bịnh cho tôi và cho con gái tôi đã lặng lẽ đồn ra giữa vòng anh em tín đồ của chi hội tôi, và, từng người một, họ đến thăm tôi để hỏi về sự đó, và hỏi xem chính mình họ cũng có thể được chữa lành chăng. Tôi bảo họ rằng nếu họ tin như tôi đã tin, thì họ cũng có thể được chữa lành. Tôi cũng bảo họ về nhà đọc Lời Đức Chúa Trời, suy nghĩ, cân nhắc và cầu nguyện.

Người thứ nhứt trong vòng họ là một bà tín đồ; bà đang được nhiều người biết tiếng trong công việc Chúa, và sau làm chấp sự trong Hội Thánh. Trong 20 năm, bà đã mang bịnh đau tim. Bà bỏ chừng một tháng để cân nhắc vấn đề, rồi bà bình tĩnh nhưng nhứt quyết đến trình bịnh trạng của mình cho Đức Chúa Trời. Bà được chữa lành trong giây lát, và trải qua bao nhiêu năm, đã làm việc không mệt mỏi, và bà hầu như không biết mệt mỏi là gì. Rốt lại, bà làm xong công việc Chúa giao cho bà và bà ngủ yên trong Chúa, giữa bình an và ơn phước.

Bấy giờ hết người nầy đến người khác bắt đầu tới hỏi về ơn Chúa chữa bịnh; rốt lại buổi họp và nơi họp sáng ngày thứ sáu thành ra một chỗ và một thì giờ cho mọi người chú ý đến vấn đề đặc biệt nầy có thể tụ hội để nghe lời dạy dỗ và bổ thêm sức cho nhau bởi những lời làm chứng trao đổi. Lần lần có tới mấy trăm người đến nhóm họp: Họ thuộc về nhiều gia đình và mọi nhánh đạo Tin Lành.

Những trường hợp Chúa chữa bịnh mà tôi nhận thấy trong những năm đó, nếu viết ra thì phải hàng bao nhiêu sách. Những người được chữa thuộc về mọi giai cấp xã hội, mọi môn phái tôn giáo, mọi nghề nghiệp, và có đủ các thứ bịnh. Tôi từng thấy những kẻ làm thuật đồng bóng cũng đến; họ bị yếu mòn vì hầu việc quỉ Sa-tan, và tìm ơn Chúa giải cứu mình khỏi bịnh tật. Nhưng nếu họ không hoàn toàn từ bỏ lưới bẫy đó, thì tôi không thấy mình được tự do cầu nguyện cho họ. Tôi đã được nghe họ bày tỏ những điều buồn thảm và nhơ nhuốc của thuật đồng bóng.

Tôi đã thấy một số tín đồ Công giáo, dường như họ muốn xin xăm theo lối mê tín. Khi chúng tôi lấy lòng nhịn nhục dạy dỗ họ và dắt đem họ trở về cùng Cứu Chúa, thì thỉnh thoảng tôi cũng thấy họ được chữa lành. Tôi đã thấy nhiều người đến dâng những số tiền lớn để tôi cầu nguyện cho họ hoặc người nhà họ được lành mạnh. Nhưng tôi không bao giờ dám rờ  đến hạng bịnh nhơn ấy; tôi chỉ đưa họ đến thẳng Đấng Christ, và bảo họ rằng nếu họ mong ước được giải cứu, thì phải sấp mình nơi chơn của Đức Chúa Jesus, thật lòng ăn năn và tin cậy Ngài.

Nhiều người chỉ muốn thoát khỏi bịnh tật, nhưng lại được dẫn đưa đến Đấng Christ. Tôi không bao giờ cảm thấy rằng mình có phép cầu xin Chúa chữa lành bịnh tật, nhưng lại được cho người nào trước khi người ấy tiếp nhận Đức Chúa Jesus làm Cứu Chúa của mình. Nhưng nhiều lần tôi thấy linh hồn được cứu rỗi và thân thể được chữa lành cùng một giờ. Tôi không hề cho phép ai coi tôi là người chữa bịnh; và tôi cũng không dám tự do cầm quyền cho kẻ khác đang khi họ để lòng tin cậy một phần nào vào tôi hoặc vào lời cầu nguyện của tôi, hoặc vào điều chi khác ngoài ra công đức, các lời hứa và sự cầu thay của một mình Đấng Christ mà thôi.

Công việc quan hệ hơn hết của tôi thường là không để cho ai thấy tôi hoặc bóng của tôi nhưng tỏ cho họ thấy Đức Chúa Jesus một cách trọn vẹn. Tôi đã thấy những tín đồ rất đơn sơ và thất học thình lình được chữa lành một cách vinh hiển, và được Chúa ban cho đức tin lạ lùng hơn hết. Tôi cũng đã thấy nhiều tín đồ tài giỏi xuất chúng và có danh vọng lớn, nhưng lại không thể nào rờ tới trôn áo của Đức Chúa Jesus. Thường khi họ không thể cúi xuống đủ để rờ đến trôn áo Ngài.

Tôi đã thấy một bác sĩ trứ danh đứng dậy giữa buổi nhóm họp, đọc một bài thuộc lòng giải luận về ơn Chúa chữa bịnh. Tôi đã thấy một cô thiếu nữ thấp hèn, không đủ trí khôn để hiểu bài giải luận kia, nhưng cô đã được chữa bịnh lao nặng hơn hết ngay bên cạnh ông; lại nữa, chỉ trong giây lát, ống chơn ngắn của cô đã được chữa dài ra chừng năm phân tây. Tôi thấy ân tứ quí báu nầy của Đấng Christ đã ban sự cứu trợ và ơn phước tuyệt vời cho nhiều gia đình nghèo khổ; đã cất khỏi nhiều nữ công nhơn màng mỏi, nhọc mệt cái óc tật bịnh chẳng khác chi ách tôi mọi của nước Ê-díp-tô. Tôi cũng đã thấy ân tứ nầy vào trong nhiều gia đình trang nhã, học thức và giàu có; họ đã không hổ thẹn và chứng kiến những người chơn thật xưng danh Chúa, và họ cũng làm chứng rất cao quí về Đấng Christ làm Cứu Chúa hoàn toàn.

Tôi đã từng thấy những nhà thần đạo học lý luận hăng hái để công kích sự nhờ Chúa chữa bịnh; nhưng Chúa thường trả lời họ bằng cách chữa lành một con cái Ngài một cách họ không trả lời hoặc giải nghĩa được. Có khi tôi dẫn một nữ tín đồ đơn sơ đến cùng một người vô tín hay khoe khoang, và bảo cô thuật sự từng trải đơn sơ của mình cho ông nghe. Ông đã sững sốt, phải ngậm miệng và thường bỏ đi, có vẻ cảm động lắm.

Tôi thường thấy những phụ nữ sang trọng, say mê thế gian, bỗng chúc cảm biết sâu xa mình là người tội lỗi, và lo tìm kiếm một đời đạo đức sâu xa, chân thật. Ấy chỉ vì họ được nghe những lời làm chứng thành thực đơn sơ trong buổi nhóm họp ngày thứ sáu. Tôi đã thấy nhiều vị Mục sư, Truyền đạo yêu dấu tiếp nhận ân điển đầy đủ của Đức Chúa Jesus cho linh hồn  và thân thể mình; nhiều tôi tớ rất sốt sắng và danh tiếng của Đấng Christ lấy làm tự hào vì có Ngài làm Đấng chữa bịnh cho mình.

Nhưng tôi cũng đã nhận thấy rằng sự quí chuộng phái đạo mình hơn phái đạo khác là xiềng xích nặng nề và chặt chẽ hơn hết, và sự sợ loài người là ách tôi mọi khắc nghiệt hơn hết. Nhiều vị thầy thuốc yêu dấu có địa vị rất cao đã tiếp nhận Đức Chúa Jesus làm Đấng chữa bịnh cho mình, và khi bịnh nhơn của họ sẵn sàng, thì họ cũng giao phó bịnh nhơn cho Ngài săn sóc. Nhiều nhơn viên giúp việc Hội Thánh tận tụy hơn hết và nhiều vị Truyền đạo lưu hành trong các thành phố, đã tìm thấy lẽ thật quí báu nầy; một vài vị đã gặp sự thử thách đắng cay, là bị hiểu lầm và chống trả ngay trong nhà thờ và hội xã của mình; nhưng ở nơi nào họ khôn ngoan, thành thực và trung tín, thì đến cuối cùng, Ngài đã bịnh vực cho. Tôi đã thấy những nam, nữ tín đồ có tinh thần thiêng liêng hơn hết trong các chi hội khác nhau thường nhìn biết và tiếp nhận lẽ thật nầy. Khi Đấng Christ trở nên một Thực sự có thân vị (une Réalité personnelle) ngự trong linh hồn thì khó giữ Ngài ở ngoài thân thể được.

Về thực tế, tôi không thấy sự khó khăn lớn lao nào trong sự giải quyết vấn đề dùng thuốc. Khi nào có ai cho là thuốc có hiệu lực, hoặc không rõ ràng được Chúa thúc giục bỏ uống thuốc, thì không khi nào tôi khuyên họ bỏ. Nếu chính mình không thật có lòng tin Đấng Christ, thì bỏ thuốc không có ích gì. Khi nào có ai thật sự giao phó bịnh trạng mình cho Đấng Christ và thật tin rằng Ngài lo liệu cho bịnh trạng mình, thì theo lẽ thường, người đó không muốn một bàn tay khác rờ tới mình, hoặc xem có cần chi nữa không. Khi nào người ta không có đức tin để nhờ Chúa chữa bịnh cho mình, thì tôi không bao giờ dám ngăn trở họ tìm cách giúp đỡ tốt hơn hết.

Tôi không hề cảm thấy Chúa kêu gọi mình phải khuyên giục ai tiếp nhận ân tứ chữa bịnh của Đức Chúa Trời. Tôi thấy nên trình bày lẽ thật và để Đức Chúa Trời dắt dẫn người ta thì tốt hơn.

Thường khi tôi khuyên bảo họ rất mạnh mẽ rằng nếu họ chưa hoàn toàn quyết tin Chúa, thì chớ nên thử nhờ cậy Ngài chữa bịnh cho mình. Kết quả là tôi khiến họ nhờ cậy Chúa mạnh mẽ hơn và tỏ ra rằng mình có đức tin thật. Tôi không bao giờ cảm thấy rằng phải coi ơn Chúa chữa bịnh như là đạo Tin Lành. Ơn Chúa chữa lành bịnh chỉ là một phần đạo Tin Lành; lẽ tự nhiên, chúng ta phải làm việc chuyên cần hơn để giúp cho linh hồn người ta được cứu rỗi và được nên thánh.

Những trường hợp Chúa chữa bịnh thật là khác nhau nhiều lắm. Một trường hợp chữa bịnh kỳ diệu hơn hết trong những ngày đầu tiên là một bà đã tám năm không co duỗi khớp xương. Trong các buổi nhóm họp, bà thường chống nạng mà đứng; bà chỉ cố ngồi ké một chút thôi, chớ không ngồi suốt cả buổi giảng được. Suốt tám năm trời, bà không sao ngồi ngay ngắn được. Bà được chữa lành trong giây lát dường như bởi một cái lông chim đụng tới, và mọi người trong nhà giảng kinh ngạc khôn xiết. Một người khác được Chúa chữa lành chứng còng lưng. Rất nhiều người được chữa lành khỏi bị sưng u (tumeurs) và một ít người khác được chữa khỏi bịnh ung thư mà y khoa không chữa được. Chúng tôi từng thấy những người gãy xương mà được liền lại, không cần đến khoa giải phẩu. Nhiều người đau tim hết sức nặng, hoặc ho lao, cũng được Chúa chữa lành. Một vài người bị chứng sán khí (hernie) đến tuyệt vọng mà cũng được chữa lành.

Nếu Đấng Christ không nâng đỡ họ mà họ lại dám bước đi như vậy, thì chắc đã chết rồi. Bịnh tê liệt, bịnh mềm óc, bịnh động kinh và bịnh giựt gân đều được chữa lành một cách kỳ diệu. Nhờ lời cầu nguyện mà một ít người điên rất nguy hiểm cũng đã được chữa lành. Có tới mấy ngàn người đã được chữa lành như vậy. Không thể nào mô tả tỉ mỉ một vài trường hợp Chúa chữa bịnh. Điều làm cho chúng ta vui mừng hơn hết chính là có những kết quả hạnh phước và vinh hiển trong những cuộc đời đã dâng cho Chúa. Họ đã được cứu chuộc khỏi sự tiêu diệt như vậy và đã dâng mình hầu việc Đức Chúa Trời và để cung cấp mọi sự cần dùng cho loài người.

Có một anh em yêu dấu được chữa bịnh, hiện nay phụ trách một công cuộc truyền giáo và dẫn được hàng mấy trăm người đến cùng Đấng Christ. Một chị em khác không được ban trị sự Hội Truyền Giáo bổ dụng vì cớ mang bịnh, nhưng bây giờ đã cùng chồng sang Ấn Độ, rao truyền Đấng Christ cho những người thờ lạy hình tượng. Có người sang Nhựt, có người sang Phi Châu, có người sang Nam Mỹ, có người sang nước Anh; nhiều người đi giảng Tin Lành ở các đường phố và ngõ hẻm của thành phố nầy, hoặc làm việc sốt sắng hơn hết khắp nước Mỹ. Chúng ta hãy cảm tạ Đức Chúa Trời vì những ơn phước mà các anh em chị em ấy đã nhận được, và vì họ đã trở nên nguồn phước cho kẻ khác.

Trong những năm ấy, Đức Chúa Trời đã mở cửa nhà giảng chúng tôi và cho phép tôi gặp gỡ hàng mấy trăm con cái yêu dấu của Ngài, và được thấy họ ra đi, có sức mạnh và phước lành. Rất nhiều nhà giảng khác đã được thành lập tại nước Mỹ và nhiều nước khác. Rất nhiều người ở các nơi ấy đã nắm tay nhau mà cùng hát đang khi thẳng bước tới "Nhà Cha" rằng:

"Hỡi linh hồn ta, khá ngợi khen Đức Giê-hô-va!
Mọi điều gì ở trong ta hãy ca tụng danh thánh của Ngài!
Hỡi linh hồn ta, hãy ngợi khen Đức Giê-hô-va,
Chớ quên các ân huệ của Ngài
Ấy là Ngài tha thứ các tội ác ngươi,
Chữa lành mọi bịnh tật ngươi,
Cứu chuộc mạng sống ngươi khỏi chốn hư nát,
Lấy sự nhân từ và sự thương xót mà làm mão triều đội cho ngươi.
Ngài cho miệng ngươi được thỏa các vật ngon,
Tuổi đang thì của ngươi trở lại như của chim phụng-hoàng"

(Thi 103:1-5).