Mác 7:32-35 - Kinh Thánh Việt Nam 1934
32
Người ta đem một người điếc và ngọng đến cùng Ngài, xin Ngài đặt tay trên người.
33
Ngài đem riêng người ra, cách xa đám đông, rồi để ngón tay vào lỗ tai người, và thấm nước miếng xức lưỡi người.
34
Đoạn Ngài ngửa mặt lên trời, thở ra mà phán cùng người rằng: Ep-pha-ta! nghĩa là: Hãy mở ra!
35
Tức thì tai được mở ra, lưỡi được thong thả, người nói rõ ràng.